Old school Easter eggs.
Cái đuôi

Cái đuôi

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 756

Cái đuôi

ô vị dưới con mắt người bình thường.
Thi thoảng cậu ấy kể chuyện cười nhưng chỉ mình cậu ấy cười còn tôi thì không hiểu họ cười cái gì từ việc đơn giản đó. Cậu ấy đã hết sức ngạc nhiên vì tôi không có phản ứng tất cả các loại truyện cười. Lúc nào cậu ấy cũng phải giải thích cho tôi nhưng thú thật tôi vẫn không thấy hào hứng. Cậu ấy không khó để nhận ra vì mặt tôi biểu hiện những gì tôi đang nghĩ và tôi là người hết sức đơn giản, nghĩ gì nói nấy, khả năng nói dối của tôi rất tệ. Những lúc đó cậu ấy thường bật cười. " Truyện đáng cười đến mức đó à?" tôi hỏi thì cậu ấy lại càng cười to hơn.
- Không phải truyện đáng cười mà cười cậu đó. Lúc ở bên cạnh mấy cô bạn thân, cậu kể cái gì mà ai nấy đều cười thế? Lẽ nào không phải truyện cười?
- Không. Tôi chưa bao giờ đọc truyện cười. Tôi kể chuyện bình thường.
Tiệc liên hoan cuối năm lớp 12. Hai lớp toán tổ chức chung, chúng tôi hết sức vui vẻ và có vẻ như các bạn đã nhận họ đã nhầm lẫn như thế nào về chúng tôi nên họ để chúng tôi đi mua sắm một vài đồ cùng nhau.
Cậu ấy vẫn hỏi cái câu cũ rích năm xưa " mẫu con trai cậu thích là gì?" và tôi cũng thành thật khai báo " mình không biết". Chúng tôi còn nói nhiều thứ linh tinh khác nữa nhưng chẳng nhớ thứ gì trừ câu tôi hỏi cậu ấy " cậu thấy tớ là người thế nào mà sao mãi tớ chẳng kết được bạn gì hết vậy?"
Khi đó cậu ấy đã cười mà bảo rằng " để đi chung đường với cậu thì không thể đứng im và luôn phải hành động. Cậu chạy nhanh quá khiến cho người phía sau cũng hụt hơi lắm. Ngốc"
Tôi nghĩ cậu ấy bảo tôi ngốc nên mọi người không thích chơi. Đúng là tôi phản ứng rất chậm trong khi nói chuyện với người khác, tôi thường không biết nên nói gì, nói như thế nào. Tôi khen cậu ấy thông minh, lanh lợi. Tưởng cậu ấy vui, ai dè cậu ấy vò đầu, lắc lắc, rồi cười vang. " Lúc đầu tớ cứ nghĩ là cậu giả ngốc nhưng cậu ngốc thật đó." Tôi hua hua tay thanh minh " tớ khen thật lòng mà, không phải giả dối đâu". Cả buổi đi hôm đó, tôi toàn bị cậu ấy cười.
Thiệp chúc mừng tôi đậu đại học với lời chúc lạ lùng "sẽ mất một khoảng thời gian nữa mới có thể đuổi kịp cậu, cậu có thể chờ cho đến khi mình chạy tới được không? Ngốc của tôi. Mình thích cậu. Thực sự rất thích cậu"
Phải mất hơn 7 năm tôi mới nhận ra cái đuôi của mình không hề khó chịu.






1 .. 567[8]
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)