sẽ mãi mãi không thể tha thứ cho bản thân. Sao cô không nghe cậu giải thích chứ? Cô đã nói nếu cậu làm cô rơi nước mắt cô sẽ hận cậu cả đời. Bây giờ xem ra người đáng hận nhất chính là bản thân ngu ngốc, yếu đuối của cô.
Phòng vắng, nhìn cậu nằm đó, tim cô đau nhói.
- Này cậu tỉnh lại đi, mình sẽ nghe lời cậu tất cả, mình sẽ ăn rau, cười nhiều hơn, kẹp chiếc kẹp của cậu tặng mỗi ngày, cậu muốn đi đâu cũng được mình sẽ chờ cậu cả đời.!Hic... hic.
- Nước, nước!
- Bạn gì ơi lấy cho mình nước!
- Cậu tỉnh rồi, cám ơn thượng đế! - Quay lưng tìm nước nhưng có gì không đúng, cô như chết đứng: Bạn gì ơi sao?
Cô dùng hết sức thét to:
- Bác sĩ!
Bác sĩ nói chấn thương mạnh cộng khối u, cậu đã mất trí nhớ trước kia. Mẹ cậu ôm cậu khóc nức nở. Nhưng cậu dường như không nhận ra ai. Cậu luôn muốn được sự quan tâm chăm sóc từ ba mẹ. Nhưng không ngờ lại trong hoàn cảnh như thế này. Thật trớ trêu mà! Cô chỉ dám nhìn cậu từ xa rồi khóc. Cậu không nhận ra cô nữa rồi. Mãi mãi không.
Chỉ một ngày sau khi cậu tỉnh dậy, ba mẹ nhanh chóng làm thủ tục đưa cậu đi Mỹ. Hôm cậu đi, có một người ngồi ngoài công viên một mình. Chỉ nhìn lên bầu trời. Chiều xuống cuối cùng cô cũng đứng dậy đi về. Cây lá hỏi nhau:
- Bạn có thấy cô ấy có khóc không?
- Không biết nữa! mưa to quá! mình không nhận ra đâu là nước mưa, đâu là nước mắt..
Tay còn cầm chặt chiếc kẹp màu hồng.
- Mình xin lỗi cậu, mình không mong cậu tha lỗi cho mình, vì chính mình cũng không thể tha thứ cho bản thân. Mình chỉ mong một điều cậu hãy khỏe lại và sống cho thật tốt. Thượng đế! con xin cam lòng chấp hết mọi đau khổ, xin người hãy cho cậu ấy hạnh phúc!
***
GẶP LẠI
- a lô!, Duy nghe!
- Này, giờ này mà cậu còn chưa cô nửa hả? Giám đốc sẽ giết cậu đấy! - Đầu dây hét lớn.
- Nè! Cậu nói nhỏ thôi, mình thủng màng nhĩ rồi nè!
- Hôm nay chúng ta sẽ gặp khách mời quan trọng, thảo luận cho buổi thu hình ngày mai, cậu đọc tài liệu chưa?
- Hihi, hôm qua nhiều việc nên chưa đọc, mình sẽ tranh thủ đọc!
- Trời ơi cô hai! Bó tay cô luôn, sẵn để mình nói sơ. Anh ấy là giảng viên đại ưu tú chuyên ngành kinh tế ở Mỹ, và tác giả nổi tiếng của cuốn sách Cô gái trong giấc mơ! nổi tiếng gần đây đó!
- À mình có nghe nói về cuốn truyện đó nhưng chưa đọc.
- Thôi đi nhanh lên, 15 phút nữa bắt đầu họp rồi!
- Biết rồi mình gần tới thang máy rồi đây!
Thời gian trôi nhanh, bảy năm rồi còn gì. Tất cả đã thay đổi, và điều ngạc nhiên nhất chính là sự thay đổi ở bản thân cô. Cô trở nên hòa đồng hơn, cười nhiều hơn. Cô đã trở thành một MC, tóc cắt ngắn, nhưng lúc nào cũng cài chiếc kẹp màu hồng, trừ những lúc ghi hình thì cô sẽ không bao giờ tháo xuống. Nhớ ngày cô nhất quyết đăng ký nguyện vọng khoa truyền thông, ba cô giận đên tím mặt. Hôm đó cô đã khóc, lần đầu tiên cô khóc trước mặt ba mẹ. Sau đó ba cô chỉ thở dài rồi quay đi.
Bóng ai đang lướt qua, cô đứng lại. Cảm giác quen thuộc: Có phải là anh?
Cô chạy theo thì bóng người đã vào thang máy. Tầng 8, cô lấy hết sức, chạy như điên lên tầng 8, cô không biết là mình đã chạy như thế nào. Mở cửa bước vào, đúng là anh thật rồi.
- Xin giới thiệu đây là Thanh Duy, MC ưu tú của đài chúng cô. - Giám đốc giới thiệu. - Còn đây là giảng viên và nhà văn ưu tú, Phong Tuấn.
Thấy cô như người mất hồn, giám đốc giục cô.
- Hân hạnh được gặp anh. - Cô hoàn hồn.
- Hân hạnh gặp cô. - Anh mỉm cười nói.
Không biết đây là cái cảm giác gì nữa? Anh trước mặt cười nói vui vẻ nhưng không nhận ra cô. Cô vẫn tưởng mọi chuyện đã qua. Cô có thể đối diện khi gặp lại anh. Vẫn tưởng thời gian sẽ chữa lành vết thương, nhưng cô sai rồi. Có những vết thương rách da chảy máu dẫu có đau nhưng qua thời gian sẽ lành. Nhưng cũng có loại vết thương không sưng không tấy, dường như vô hình nhưng mỗi khi chạm vào nó lại nhói đến tận tim làm cho con người ta đau đớn đến nghẹt thở, tưởng không đau nhưng lại rất đau, và khi đã đau thì đau đến tận xương tủy. Anh đã thật sự trở thầy giảng viên, giỏi hơn cả sự mong đợi. Còn là một nhà văn trẻ nổi tiếng. Cô nợ anh một nguyện vọng.
- Xin hỏi anh, từ nguồn cảm hứng nào mà anh viết nên của tiểu thuyết Cô gái trong giấc mơ ?
- Đó thật sự là người con gái trong giấc mơ của tôi. Tôi thường mơ thấy một cô gái với mái tóc dài và cài chiếc kẹp màu hồng. Nhưng đó chỉ là hình ảnh mơ hồ không rõ!
Mọi người dường như rất thích thú.
- Được biết anh là giảng viên ngành kinh tế ở Mỹ, cơ duyên nào mà anh lại trở thành một nhà văn?
- Nhiều năm trước tôi đã gặp tai nạn và quên đi ký ức trước kia. Một ngày tôi tình cờ phát hiện trong số đồ cũ của cô có tập hình vẽ lớn. Trong đó chỉ có duy nhất một bức ảnh, nửa bên gương mặt của một cô gái, cô ấy có một mái tóc dài và