kẹp một chiếc kẹp màu hồng giống như cô gái trong mơ của tôi vậy. Bên dưới hình vẽ có đề dòng chữ: Hứa với em là anh sẽ trở thành thầy giáo, để em thực hiện một nguyện vọng của anh. Đến lúc đó thì tôi tin chắc rằng cô gái ấy là một phần ký ức của tôi. Tôi quyết định viết về những giấc mơ khi tôi mơ thấy cô ấy!
Những lời anh nói làm cổ họng như nghẹn lại, cảm giác rất hỗn loạn? Rất rất vui, nhưng lại rất rất đau. Cô muốn chạy đến nói rằng là em đây! Cô muốn cho mình một cơ hội. Có lẽ anh sẽ tha thứ cho cô!
- Đúng là câu chuyện ly kì. Các nhà báo xôn xao.
- Xin hỏi anh về vấn đề riêng tư được không vậy!?
- Được thôi, nếu nó không quá riêng tư! - anh mỉm cười.
Dưới khán đài cũng vang lên tiếng cười!
- Trong một bài phỏng vấn anh đã từng nói có một người bạn gái tri kỉ đã chăm sóc và cùng anh vượt qua lúc khó khăn nhất trong cuộc đời phải không?
- Phải!
- Vậy xin hỏi đó có phải là vợ tương lai của anh không?
- Ai mà biết được chuyện tương lai, nhưng nếu tôi kết hôn sẽ mời các vị có được không?
Mọi người lại bật cười!
Buổi phỏng vấn lại tiếp tục, chỉ riêng ai đó như người không tồn tại: Em đã muộn rồi phải không anh? Những lúc anh đau khổ nhất em không bên cạnh anh. Cô ấy xứng đáng với anh hơn em..
- Kết thúc buổi trò chuyện hôm nay, xin mời anh phát biểu đôi lời!
- Hôm nay tôi rất vui khi trò chuyện cùng các bạn. Tôi cũng muốn tuyên bố rằng đây là cuốn tiểu thuyết đầu tiên và là cuối cùng tôi viết...
Mọi người xôn xao. Anh nói tiếp:
- Vì tôi nghĩ cô gái trong giấc mơ là nguồn cảm hứng duy nhất của tôi. Tôi hy vọng sẽ gặp lại cô ấy ở thực tại dù chỉ một lần. Cám ơn các độc giả đã luôn ủng hộ tôi. Và cảm ơn các bạn đã dành thời gian quý báo cho tôi ngày hôm nay, xin chân thành cảm ơn!
Anh bước đi, để lại bóng lưng kiên định, chính chắn của người đàn ông trưởng thành. Anh hãy hạnh phúc nhé !anh hạnh phúc em cũng rất hạnh phúc...
Theo lịch ngày mốt anh quay về Mỹ, để tỏ lòng hiếu khách, giám đốc đã cử luôn một MC như cô làm hướng dẫn viên, dẫn anh tham quan thành phố.
- Chào anh.
- Chào cô
- Hôm nay anh muốn đi đâu?
- Nơi nào thoải mái dễ chịu là được, tùy ý cô
Cô cũng không thích những nơi xa hoa, gò bó. Nên dẫn anh đi khu chợ đêm.
- Anh thấy thế nào?
- Được lắm.
- Anh đói không?
- Ừ, chiều tôi chưa ăn, nên cũng đói.
- Vậy ăn phở nha!
- Hai tô phở đăc biệt, một tô không bỏ bò viên!
- Tôi cũng không ăn bò viên!
- Thì tô đó là của anh!
- Sao cô biết cô không ăn bò viên? - Anh tròn mắt ngạc nhiên hỏi.
- À, do giám đốc nói, phải tìm hiểu sở thích của anh, không làm anh phiền lòng. - Cô lúng túng trả lời.
- Thôi anh ăn đi không thôi nguội sẽ không ngon!
Cô làm sao không biết anh không thích bò viên chứ! Mà không đúng anh không thích những loại có hình tròn. Anh nói chúng làm anh chóng mặt. Cô đã cười suốt tuần vì chuyện đó. Còn nhớ một hôm, cô mua đồ ăn sáng cho anh là một cái bánh ngọt hình tròn, anh đã không ăn. Cô thấy thế liền nhớ ra. Thế là cô cắn một miếng rõ to. Đưa anh rồi nói:
- Nè, hình mặt trăng khuyết rồi đó, được chưa?
Anh mỉm cười nhìn cô.
- Cậu cũng lắm trò, nhưng mất vệ sinh quá!
- Vậy thôi mình ăn hết luôn cho!
- Hông, đây là bánh tình yêu của mình, không đưa
Thế là họ cứ giành nhau chiếc bánh.
- Chúng ta đi dạo theo con phố này nhé
- Được thôi!
- Nè, cô có bạn trai chưa? - Anh hỏi làm cô chết lặng.
- Chúng tôi chia tay rồi, vì sự yếu đuối của tôi.
- Xin lỗi nhắc đến chuyện buồn của cô.
- Không sao, chuyện lâu rồi!
- Tại sao anh muốn gặp cô gái trong mơ?
- Cho dù trước đây có xảy ra chuyện gì tôi cũng muốn gặp cô ấy một lần xem cô ấy như thế nào, chắc lúc đó tôi phải yêu cô ấy nhiều lắm, nên khi mất trí, chỉ nhớ nổi một mình cô ấy thôi! - Anh phì cười.
Cô giấu khóe mắt đã rưng rưng:
- Tôi tin anh nhất định sẽ gặp được!
- Tôi thấy cô kẹp một chiếc kẹp màu hồng dễ thương, bên kia bán nhiều kẹp quá, tôi mua tặng cô một chiếc làm kỷ niệm nhé
Anh kéo tay cô đến quầy kẹp.
- Tôi thấy cô rất hợp với màu hồng nhất, chiếc màu hồng này nhé. - Nói xong anh cài lên tóc cô. Cô rất vui, rất vui. Nhưng vờ nói:
- Anh tặng tôi ngại lắm.
- Có gì đâu khi nãy cô đã dành trả tiền phở rồi còn gì, lại mất cả buổi cô đi với tôi. Cô không nhận tôi sẽ buồn đấy!
- Tôi nhận vậy!
Chỉ cần như thế cô thật sự mãn nguyện rồi.
Cô tiễn anh về khách sạn.
- Mong rằng sao này sẽ có cơ hội gặp lại cô
- Tôi cũng vậy! Lúc trưa có một người hâm mộ đến đài nhờ chuyển đến anh món quà này! - Cô vừa nói vừa lấy trong túi ra một chiếc hộp xinh xắn.
- À, thật cảm ơn! Mai 8h sáng tôi bay rồi, Tạm bi