style="text-align: center;">***
Khoảng thời gian chúng tôi có với nhau đủ dài để những tình cảm bé nhỏ được dịp len lỏi. Tôi thú nhận rằng mình có cảm giác đặc biệt với cậu và thật điên rồ khi nó chớm nở ngay lần đầu tiên tôi nói chuyện cùng cậu, khi tôi còn chưa có đáp án cho những lời đồn. Tôi thích những chiều chủ nhật cùng Hoàng lòng vòng đâu đó giữa lòng thành phố. Tôi cũng thích những cuộc nói chuyện bất tận về những ngôi sao, lúc hai đứa chỉ là những chiếc bóng nhỏ xíu trong thư viện. Tôi thích cái cách cậu chăm chú với mô hình giấy. Tôi thích tất cả ở cậu vì với tôi, cậu là một người đặc biệt. Nhưng cũng xin thú nhận thêm, tôi là một đứa cực kì hèn nhát.
Hoàng đã kể với tôi về một cô bé thích hát trên nóc hành lang và ngay từ khi bắt đầu câu chuyện, tôi đã biết đó là mình. Hoàng gián tiếp bảo rằng cậu dành tình cảm cho tôi và muốn một điều gì đấy đặc biệt sẽ xảy ra giữa hai đứa. Tôi không trả lời, chính ra là không đủ dũng cảm để trả lời. Tôi chưa thực sự sẵn sàng cho một mối quan hệ với nhiều rào đón. Lũ bạn vẫn không ngừng kháo nhau về Hoàng và tôi thì nín bặt, chưa một lần lên tiếng bảo vệ cậu, rằng Hoàng là một người bình thường, chẳng có gì để chọc ghẹo. Tôi lăn tăn về những ngày sau đó, lúc mà lũ bạn phát hiện ra, tôi sẽ phải nói làm sao. Tôi sợ nên tôi im lặng và nhẹ nhàng tách khỏi cậu.
Vy đã không gặp tôi từ buổi chiều hôm ấy, khi mà những tình cảm đã thỏa dịp bộc bạch. Thảng hoặc, tôi thấy Vy trên sân trường. Cô bạn thiên sứ chỉ cúi gầm mặt và lướt qua. Vy không thoát ra những định kiến đã từ lâu đi cùng với tôi. Cô bạn, với tôi, có lẽ, đã từng rất đặc biệt, nhưng xét cho cùng, bây giờ, đấy cũng chỉ là một người bình thường lướt qua mắt tôi. Tôi không trách Vy và hiểu cho cậu nên chính mình cũng đang tự thoát ra những thói quen đã từng trân trọng. Cô bé ngồi hát trên nóc hành lang luôn là một hình ảnh rạng rỡ trong tôi.
Panda đang ngồi trước mặt cùng ly trà sữa trên tay. Con bạn không nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi chăm chú.
"Mày kêu tao ra đây chỉ để nhìn mày ủ rũ thế hả? Tao về."
"Thôi đừng."
Sau bao do dự, tôi quyết định kể cho Panda nghe toàn bộ câu chuyện. Con nhỏ đang xoay xoay ống hút trong miệng. Tôi chỉ sợ sau khi nghe xong câu chuyện về Hoàng, nó sẽ phun nguyên ngụm trà sữa. Con bạn lâu lâu lại nhíu mày như đang cố nén nguyên một cục tức trong bụng, chờ tôi chốt hạ để phun trào. Panda sẽ nói gì nhỉ? "Mày đúng rồi.", "Tốt lắm Vy à." hay "chuẩn xác, tên đàn bà ấy thì quen làm gì?" Tôi chờ một sự ủng hộ từ con bạn thân.
"Mày hèn thật."
Đó là tất cả những gì Panda nói. Tôi cũng chẳng thể phản bác gì thêm, chỉ lặng thinh nhấm nháp những lời "giáo huấn" của nhỏ. Panda bảo rằng tôi thật ngốc khi cứ mãi trốn tránh tình cảm của mình. Điều quan trọng nhất, Hoàng chẳng có vấn đề gì cả và tôi cũng chẳng có lí do gì để trốn tránh bản thân. Chỉ là tôi thật hèn. Con nhỏ mắng tôi thậm tệ, cũng chỉ vì muốn tôi ngộ ra những điều cần thiết và quan trọng.
"Mày đã tìm hiểu về ngôi sao phương Bắc chưa?"
Sau một thời gian, tôi quên bẵng mất ngôi sao phương Bắc hôm nào và cứ đinh ninh rằng, nó chẳng đáng bận tâm. Hôm nay bị Panda lật lại, tôi ngớ người, trong khi con bạn đang nhìn tôi bằng nửa con mắt. Tôi thích nhỏ vì thế. Panda luôn thẳng thắn và quyết liệt trong việc giải quyết vấn đề.
"Mày ngốc thật. Nói một cách đơn giản nhất để đứa ngu si như mày có thể hiểu là phương Bắc có rất nhiều sao, ngôi sao không nằm ở đằng ấy sẽ là những ngôi sao đặc biệt nhất."
Trong thoáng chốc, tôi hiểu ra những điều cô bạn thân đang nói, cả những điều cậu bạn kia đang ấp ủ trong lòng. Với Hoàng, tôi là ngôi sao đặc biệt, là ngôi sao mà cậu mong rằng sẽ đứng ra riêng lẻ để ủng hộ cậu, sẽ không hỗn độn trong những lời bàn tán thất thiệt. Và cậu đã hi vọng biết bao rằng tôi sẽ thừa nhận điều đấy. Chỉ mình tôi là cứ phải sợ sệt, lẩn tránh.
Gõ nhẹ vào đầu, tôi thú nhận rằng mình thật ngốc. Đúng như Panda nói. Hoàng chẳng có vấn đề gì cả. Tôi, rốt cuộc, phải lo lắng điều gì cơ chứ?
Tạm biệt Panda, tôi nhấn pedal thật mạnh, chạy về phía cuối con đường, nơi nắng đang ngập tràn trong mọi ngóc ngách. Tôi biết Hoàng đang ở đấy. Cậu sẽ ra sao khi thấy tôi đến và chìa bàn tay ra trước mặt nhỉ? Nhưng tôi biết chắc chắn rồi cậu sẽ cười.
Không dưng, một giọt nắng đong đầy trong mắt.
Nhược Nam.