của Mi giữa cơ số hình của khách hàng. Gã tự nhủ sẽ để dành tiền và mua một cái máy tính xịn hơn nữa.
Đó thật sự là những tháng ngày hạnh phúc
Nhưng hạnh phúc thường chẳng trọn vẹn. Nếu không tại sao vẫn có những gã si tình ngồi khóc dưới mưa? Gã biết rằng gã nghèo kiết xác,chẳng thế xứng với cô gái được sống trong nhung lụa từ nhỏ. Nhưng gã cũng từng nghe ai đó nói rằng, nếu yêu mà cứ sợ hãi vì những thứ vụn vặt lo toan của cuộc đời thì thà sống một cuộc đời độc thân còn hơn. Ôi những triết lý về tình yêu và cuộc đời đã hành hạ gã bao đêm. Chính vì vậy, những ngày tháng bên cạnh Mi, gã chẳng thể mở lời ra mà nói Anh yêu em với Mi được lần nào. Gã sợ 3 từ ấy sẽ gắn với trách nhiệm. Gã sẽ chẳng thể lo đầy đủ được cho người mã gã yêu. Trong khi biết bao nhiêu người đàn ông ngoài kia thừa sức làm cho cô sống sung sướng và làm ba mẹ cô hài lòng.
Cuộc sống của gã bất hạnh ngay từ nhỏ. Ba mẹ gã chia tay và lưu lạc ở phương trời nào gã không biết. Tự lập giữa thành phố xô bồ này đã làm nên một gã khắc khổ ngày hôm nay. Thật may là nhờ gã có hứng thú với nhiếp ảnh và cái đẹpmà cuộc đời gã vẫn còn chút màu hồng. Gã nghĩ chính vì cái tính lầm lì của gã nên gã hợp với Mi. Mi thì khác. Mi luôn luôn thay đổi và chẳng lúc nào giống lúc nào. Lắm lúc Mi hiền như con mèo lười ,chạy một quãng đường dài chỉ để chui vào căn áp mái tồi tàn của gã đánh một giấc, khi tỉnh dậy thì tỉnh bơ chào tạm biệt gã và ra về. Khi thì mắt nhòe nhoẹt nước đầy trẻ con vì chứng kiến ba mẹ cãi nhau ầm ỹ ở nhà. Nhưng cũng có môt vài lần Mi làm gã thấy sợ khi nhờ gã chở đến nhà cô nàng tình nhân của bố Mi để dằn mặt. Ôi chao lúc ấy mặt Mi thật đáng sợ. Mi chẳng nói chẳng rằng, bước đến trước mặt cô gái nọ và cho một cái tát cùng vài câu nói có tính sát thương cực cao. Nhưng cũng chẳng ích gì. Riết rồi Mi cũng mệt mỏi với hàng tá tình nhân vừa cũ vừa mới của bố. Mi bỏ mặc bố mình và chẳng thiết tha gì cái trò dằn mặt ấy cả.
Nói chung là theo năm tháng, gã đã yêu Mi rất nhiều. Gã biết vậy, vì trong những ngày dài dằng dặc Mi đi du lịch cùng gia đình, chẳng đêm nào gã ngon giấc. Khoảng cách xa xôi ấy luôn làm gã buồn và đau. Chẳng thể tưởng tượng có ngày gã lại đa cảm đến vậy. Và có lẽ vì đa cảm, nên cái mặc cảm hoàn cảnh cứ lớn dần trong gã. Đôi lúc gã nhìn căn biệt thự của Mi, nhìn những chiếc xe bóng lộn để trong sân nhà, và nhìn lại mình, gã mặc cảm. Mặc cảm thật sự.
Mọi chuyện sẽ vẫn cứ trôi như vậy, xen lẫn yêu thương và mặc cảm, nếu như không có một ngày....
Bức thư của mẹ run run trong tay gã. Mẹ xuất hiện, sau những năm dài xa cách, và mang đến cho gã không biết nỗi buồn hay niềm vui. Mẹ đang ở nước ngoài, cuộc sống an nhàn và dư giả. Mẹ sẽ vui lắm nếu gã sang đó. Mẹ sẽ lo cho gã ăn học, sẽ tạo điều kiện cho gã nâng cao tay nghề của mình, sẽ mua cho gã những dòng Canon hoặc Nikon mà gã ao ước, nói chung sẽ chẳng để gã khổ nữa. Gã đọc thư, và khóc. Những giọt nước mắt đàn ông sau gần mười mấy năm bươn chải trong cuộc đời này.
Nhưng gã đang tự hỏi, gã khóc vì cái gì?
– Hôm nay mẹ em lại điên lên vì bố em cứ "mèo mỡ" ở ngoài. Thật ngán ngẩm.
– Sao không ở nhà an ủi mẹ mà chạy qua đây?
– Em muốn ở đây với anh. Ở nhà có người an ủi mẹ rồi.
– Ai vậy?
– Cái thằng đang theo em đó. Nhà nó giàu, nên mẹ em thích. Em chẳng thích.
– Chứ em thích gì?
– Em thích qua đây retouch hình với anh. – Mi lè lưỡi
– Nhưng mẹ sẽ không thích em cứ qua đây với anh đâu.
– Nhưng em thích anh mà.
Bộ ảnh gã đang chỉnh sứa bỗng trở nên khó nhằn.
– Nếu một ngày anh không còn ở đây nữa em buồn không?
– Mãi mãi hay tạm thời? Nếu tạm thời thì buồn ít, mãi mãi thì buồn nhiều. – Mi lại lè lưỡi
– Không tạm thời cũng chẳng mãi mãi. Vì anh không biết được chính xác mình sẽ xa nhau bao lâu
– Anh định đi đâu?
– Đi xa. Lập nghiệp.
– Tại sao? Ở đây anh cũng có thể lập nghiệp được mà.
...
– Nhưng anh sẽ không thể cưới nổi người anh yêu nếu cứ nghèo như thế này
Lần đầu tiên, gã vượt qua cái sĩ của một thằng đàn ông để tự nhận mình nghèo trước mặt Mi.
– Ai là người anh yêu?
...
– Anh yêu em. – gã vội nói.
...
– Khi trở về, anh đã đủ sức lo cho em và có thể làm một bộ ảnh để đời cho em.
– Yêu em sao lại đi?
Gã chưa kịp trả lời gì thì Mi đã ở sau cánh cửa, bỏ lại gã trong căn phòng áp mái hằn rõ sự cô đơn. Trước khi bước ra cửa, gã nghĩ chắc cô đã nhìn thấy đống hành lý gã để gọn ở góc phòng. Và biết trước gã sẽ ra đi.
Nhưng gã đã nói được ba từ cần thiết. Có đúng không? Đúng thời điểm chứ?
Gã chẳng thể biết lúc ấy cô nghĩ gì. Sau đó, gã vẫn cứ ở lỳ trên căn phòng áp mái, chỉ ra đường khi cần hoàn chỉnh giấy tờ cần thiết..Một ngày, hai ngày, rồi nhiều ngày trôi qua, không thấy bóng dáng cô đâu. Gã vẫn mong chờ một ngày mưa lại có cây dù đỏ dưới hiên nhà, lại có tiếng vọng léo nhéo Chú ơi chú à, lại năn nỉ gã một bộ ảnh mới. Nhưng không có. Gã lại đi qu