a nhà tìm Mi vài ngày trước khi bay. Mi cười thật hiền:" Em mắc thi, nên không qua anh được. Gã hỏi thật không. Mi cười, em nói thật mà, thi xong em sẽ qua anh. Cuộc nói chuyện gượng gạo và đầy xa cách. Nụ cười cũng gượng gạo. Kể cả mùi hương của Mi cũng nhạt đi. Gã đưa cho Mi chiếc chìa khóa phòng gã, nói cho em này, mỗi khi em muốn tự kỷ thì cứ lên căn phòng đó. Mi cười, và ngắm nghía mãi, ừ thì anh cho thì em xin nhận. Gã muốn cốc đầu cô một cái như mọi lần quá, nhưng sao bàn tay cứ rụt lại. Chả có nổi một cái ôm vụng về trong chiều hôm ấy.
Ngày gã bay, cô không đến. Chí có cuộc điện thoại dài gần cả tiếng đồng hồ từ sim rác. Mi nói rất nhiều, lại huyên thuyên, lại nhí nhảnh, lại khiến gã cứ phải bật cười. Nhưng vào những giây phút cuối cùng, Mi khóc. Gã bỗng lặng đi và chẳng còn biết nói gì nữa.. Gã nghĩ nếu như lúc ấy Mi buột ra câu nói cầu xin gã ở lại thì gã có ở lại không? Gã không biết, và thật sự là Mi chỉ khóc thôi, không một lời nói nào mong gã ở lại. Cho nên, cứ thế, gã vẫn đi.
Nhiều năm đã trôi qua. Nhiều chuyện đã xảy ra. Bây giờ, gã đang đứng trước gương và nhìn lại chính bản thân mình. Sau nhiều năm ở xứ người, gã trông đô con hơn, vẻ phong trần càng hiện rõ bởi hàm râu lún phún. Dù cuộc sống bên đây thừa mứa vì gã có một người mẹ hết lòng chăm lo để bù đắp lỗi lầm xưa, gã vẫn chẳng thể bỏ đi cái cô độc luôn hiện hữa. Dù là lúc đang say sưa với những bộ ảnh, những cô người mẫu nóng bỏng, hoặc hoang dại trong những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, gã vẫn cảm thấy trống rỗng. Thật kỳ lạ là sau bao nhiêu năm, hình ảnh của Mi vẫn rõ nét. Đến mức vào lúc này, khi gã đang nhìn chính mình trong gương, gã bỗng thấy Mi đang đứng sau lưng và vòng tay ôm gã. Gã toan đập bể kính, nhưng Mi đã biến mất.
Gã quyết định quay về.
Gã về, và bỗng nhiên chẳng biết kiếm Mi ở đâu. Giống như quá lâu ta trở lại nơi cũ, và chẳng biết những thứ ta từng quen thuộc đã biến đi đâu...Sài Gòn đang là đầu thu, gã bước đi trên con đường khô và vắng, chỉ có tiếng sỏi lạo xạo dưới đôi giày Vans đã mòn đế của gã. Lê bàn chân vô định về căn nhà cũ, gã đứng dưới vỉa hè, đứng ngay chỗ cây dù màu đỏ hay đứng. Và ngước lên. Khung cửa sổ vẫn đóng im im. Rất ngốc khi cho rằng, bao nhiêu năm qua, Mi đã luôn ngồi trong căn phòng đó chờ gã. Gã tự hỏi, có phải Mi đã khóa chặt cánh cửa căn phòng đó và ném chìa khóa vào bầu trời xanh, để bây giờ tất cả hồi ức đẹp đẽ nhất của gã cũng đã vụt bay? Nhưng dù gì, đã không tiếc vì lời yêu năm nào. Tình yêu của gã đã được thổ lộ
Gã vẫn mong có một cuộc gặp gỡ tình cờ, dù là ở đây hoặc một nơi nào đó tình cờ trên đường như viễn cảnh thường thấy trong các bộ phim lãng mạn. Nhưng không, chẳng có cái lãng mạn nào và gã vẫn cứ phải cầm điện thoại lên, gọi hú họa vào số điện thoại ngày xưa của Mi. Đã 3 năm rồi, không chắc chắn Mi còn xài số điện thoại này. Gã bấm số, im lặng chờ đợi.
Có đổ chuông.
Từng hồi chuông dài.
Gây sốt ruột.
– Alo – Giọng con gái.
Đó là giọng của Mi.
– Alo
Phải đến lần thứ 3 Mi hét Alo trong điện thoại, gã mới luống cuống:
– Alo...Mi..à..anh đây. Anh về rồi.
Im lặng một lúc. Gã đoán Mi đang bất ngờ.
– ...Anh đang ở đâu?
– Anh đứng dưới nhà cũ. Ngay lề đường.
– Chỗ mà em hay cầm dù đứng phải không?
– Đúng rồi – bỗng bất giác gã bật cười
– Tại sao lại đứng đó? Anh đâu còn ở đó nữa?
– Em còn giữ chìa khóa không?
– Em ném nó lên trời rồi.
Gã lại bật cười lần hai.
– Anh xin lỗi. Thời gian qua anh không tìm được cách nào để liên lạc với em. Anh thật tệ.
– Cái lúc anh bỏ em đi thì anh đã tệ rồi. Bây giờ thế nào, anh đã kiếm đủ tiền để cưới vợ chưa?
– Có thể là chưa, vì anh nhận ra cưới vợ không chỉ cần tiền mà còn cần nhiều thứ khác nữa.
– Ví dụ?
– Ví dụ một bộ ảnh cưới do anh tự chụp chẳng hạn. – gã cười, lần ba.
– Ai sẽ là cô dâu của anh?
– Anh có viết lên trên tường phòng áp mái của anh, người anh gọi điện đầu tiên sau khi về Việt Nam chính là người anh sẽ cưới.
– ....
– Và anh vừa mới bước xuống máy bay thôi Mi à.
– ....
– Sao em im lặng?
– Em đã đọc được dòng chữ đó trên tường rồi.
– Giờ em đang ở đâu vậy?
– Anh có thấy nhột nhột sau lưng không?
Gã quay lại. Và chưa bao giờ gã cảm thấy gã đang cười tươi hơn thế. Đằng xa kia, có vẻ như mùa thu đang tới đẹp hơn bao giờ hết.
Mi đứng đó, tóc mai bay lòa xòa trong gió.
Và cười với gã.
Thiên Bình