Pair of Vintage Old School Fru
Hoa nở muộn màng

Hoa nở muộn màng

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 243

Hoa nở muộn màng

c bối, con tim nàng bị sự phản bội của ai kia đang nung lên trong nỗi hận ngập lòng. Nàng nhất định phải dìm nó trong nước mát lành của dòng sông. Nàng sẽ làm như thế nào khi ngày mai Bình khoác tay cô dâu không phải là nàng. Nương không muốn nhìn thấy cảnh ấy. Đôi mắt nàng nhắm lại. Nàng ngàn lần không muốn thấy điều đó.
Thế vớt Nương lên khi dòng sông đã ôm trọn lấy người con gái yếu mềm chung tình ấy. Thế lay nàng:
- Nương, em tỉnh dậy đi, em tỉnh lại đi!
Nương vật vã:
- Không, để em chết. Em muốn chết đi. Anh Thế, anh Thế, Bình về rồi, về cùng một người đàn bà khác. Em muốn chết!
- Nương, nghe anh, còn mẹ em. Nếu em chết, mẹ em sẽ ra sao? Ai là người chăm sóc mẹ em? Nương nghe anh, tỉnh lại đi!
- Con sống làm sao được mẹ ơi!
Bờ sông đêm ấy, ngập tràn trăng và gió, Thế ôm Nương vào lòng, mặc cho nàng khóc nóng cả ngực mình. Người con gái anh thương suốt bao nhiêu năm qua, đã nặng lòng như vậy với một người đàn ông khác. Anh nhìn Nương kiên định chờ Bình, lòng càng thêm tình nặng, tình càng thêm xót xa.
***
Nương ngồi trên chiếc trõng tre ngoài hiên. Rơm rạ vẫn vương đầy ngoài ngõ. Mùi rơm mới, mùi lúa mới sộc vào mũi Nương khiến nàng nghẹn ngào: Ngay cả anh, cũng thay người thương mới rồi. Nước mắt trào trên khóe mi rơi lã chã xuống vạt áo.
Tiếng chõng tre lêu cót két. Mẹ Nàng khẽ ngồi xuống cạnh nàng:
- Nương à, có chuyện gì thế con? Thế nó sang, hỏi con có nhà không, mẹ bảo, con đi từ chiều, nó hớt hải chạy đi, mẹ không kịp hỏi gì. Có chuyện gì sao?
- Nương cắn môi, nhưng không ngăn được cơn nức nở: Mẹ, Bình về rồi, nhưng với một người đàn bà khác. Họ sẽ cưới tháng sau. Mẹ...
- Nương, con gái tôi!
Mẹ Nương đưa đôi bàn tay run rẩy, xù xì khẽ lau nước mắt Nương, rồi ôm nàng vào lòng. Nỗi niêm cay đắng này, làm gần hết kiếp đàn bà làm sao bà không hiểu được nó như thế nào? Nước mắt Nương ướt trên vai bà, còn nước mắt của bà, chảy ngược vào trong. Cả đời lầm lũi nuôi con, mong con hạnh phúc hơn mình, vậy mà... Là ông trời không chiều lòng người hay số phận quá khắc nghiệt với mẹ con bà. Nỗi đau này, trái tim đã già nua của bà vốn đã yếu đuối vì bệnh tật làm sao chịu đựng cho hết. Bà không khóc, nhưng lại đuội dần đi trong vòng tay Nương.
***
Ngày Nương đưa mẹ ở bệnh viện về, là ngày bên nhà Bình rộn ràng tiếng nhạc vui. Một bên cười, một bên khóc.Một bên hạnh phúc, một bên nát lòng. Cả làng, ai cũng xót thương cho Nương. Chỉ có nàng là lạnh lùng tới lạ. Mẹ mất, mà nàng không hề khóc. Thế nhìn Nương, lòng anh thắc thỏm vô cùng. Giá như Nương khóc, có lẽ anh sẽ thấy nhẹ lòng hơn. Nhìn Nương như thế, lòng anh như bị đè bởi hàng ngàn tấn đá.
Suốt những ngày qua, Thế luôn bên cạnh Nương. Tối hôm đó, khi mọi người đã về hết. Nương ngồi bần thần bên giường mẹ. Thế nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh:
- Nương, em cứ khóc đi cho nhẹ lòng. Đừng như thế, anh...
Nương khẽ tự đầu vào vai Thế:
- Cảm ơn anh vì tất cả. Em không sao! Anh ngồi yên một chút được không?
Thế ngồi lặng yên cho Nương tựa vào vai mình. Trong đêm tối,chỉ có ánh đèn dầu trên bát nhang của mẹ Nương tỏa thứ anh sánh leo lét trên bốn bức tường nhà. Thế không biết Nương có khóc không, nhưng anh nghe thấy tiếng Nương thổn thức nhẹ nhẹ cho đến khi Nương thiếp vào giấc ngủ. Khi đặt Nương xuống giường, tim anh run lên khi thấy nước mắt Nương rơi trên má! Thế lấy tay nhẹ gạt đi.
***
Nương vừa trong bếp đi ra, nàng quệt mấy giọt mồ hôi trên má. Thế đứng dưới giàn mướp bên ngoài tự bao giờ. Mướp đang vào mùa nên hoa vàng nở rộ, không biết bao nhiêu ong bướm tìm về hút mật. Miên nhìn Thế mỉm cười:
- Anh Thế qua khi nào?
- Anh vừa qua!
- Em nấu cơm à?
- Anh ở lại ăn cơm, hôm nay em kho cá bống!
Thế cười, đôi mắt màu nâu nhìn Nương thoáng nét băn khoăn. Dáng vẻ ngập ngừng của một chàng trai hai tám khiến Nương có chút buồn cười. cuối cùng thì Thế cũng nói:
- Nương, anh định, anh định lên thành phố làm cùng anh họ. Anh có tay nghề, anh ấy bảo sẽ xin cho anh làm trong của hàng của một hãng xe máy lớn. Anh...
Nương vồn vã:
- Vậy anh đi đi. Đừng bỏ lỡ cơ hội này.
- Nhưng anh...
- Anh không thích à?
- Nhưng nếu em bảo, anh đừng đi, thì anh sẽ ở lại.
Nương bần thần nhìn Thế. Nương biết Thế có tình cảm với nàng đã từ lâu rồi. Mẹ nàng rất quý mến anh. Nhưng chuyện tình cảm không phải muốn là được, mến là yêu. Miên nhìn Thế nhẹ nhàng:
- Anh biết đấy. Lòng em còn chưa nguôi ngoai về Bình. Anh đừng nghĩ về em. Nếu có ai hợp ý, anh cứ xây dựng cùng người ta.
Thế Biết là Nương cần có thời gian nên anh không ép nàng. Thế mỉm cười:
- Anh đợi em được năm năm, một năm nữa cũng không sao. Mùa mướp nở sang năm, anh sẽ hỏi em lần nữa!
Thế đi, hàng tháng anh đều viết thư cho Nương đều đặn. Nói với Nương về cuộc sống của anh, những tiến bộ

1[2]345
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)