mà anh có được, và hỏi thăm cuộc sống của nàng. Hỏi nàng khỏe không, ăn được nhiều không? Đi dạy trẻ có mệt không... và câu cuối khi nào cũng là: Năm nay, em nhớ trồng mướp đấy nhé! Nụ cười nở trên môi Nương thường xuyên hơn. Những buổi chiều cuối tháng dường như bỗng trở nên lâu đến hơn. Nương nhận ra, mình mong ngóng lá thư của một người đến nhường nào.
***
Mùa xuân, trong tiết trời ấm áp, chút mưa xuân lắc rắc ngoài trời. Nương cầm nắm hạt mướp mỉm cười. Nàng hì hụi ươm mướp kín mảnh vườn trước sân, cẩn trọng và nhẹ nhàng, như chính nàng đang ươm những hạt mầm yêu thương trở lại cho trái tim mình. Nàng muốn làm anh thấy bất ngờ. Khi anh về, hoa mướp sẽ nở vàng cả mảnh vườn trước sân. Và nàng sẽ đứng đó chờ anh. Chờ yêu thương làm ấm con tim nàng lần nữa.
Nương chăm sóc những cây mướp cẩn thẩn và hồi hộp chờ những nụ hoa đầu tiên. Bông hoa mướp đầu tiên nở, cũng chính là khi, trái tim nàng mở cửa đón tình yêu của Thế, cũng là cho nàng một cơ hội khác để thương yêu. Mọi nỗi đau, nên ngủ vùi trong góc lãng quên của trái tim nàng. Người con gái nào chẳng thèm muốn được thương yêu, vỗ về bởi một người đàn ông duy nhất của đời mình. Và hơn ai hết, nàng tin Thế, tin rằng anh là người đàn ông có thể yêu nàng trong suốt cuộc đời này.
***
Thế đứng trước mắt nàng với nụ cười hiền hậu và ấm áp nàng vẫn thường thoáng nghĩ trong trí nhớ. Nhưng hôm nay, khi nhìn thấy nụ cười ấy trên môi anh, trái tim nàng lại nhói lên.
Anh mắt thế lấp lánh niềm vui, vì vừa bước chân vào cổng, anh đã nhìn thấy hoa mướp nở vàng cả mảnh vườn trước nhà. Nàng đã không trồng một khóm, mà trồng cả một giàn dài, thật dài. Nương đứng trước mặt anh, có chút xanh sao. Thế không kìm được lòng mình sau bao ngày nhớ nhung chất chồng trong tim. Anh tiến lại, nắm chặt tay Nương. Đôi mắt nâu nhìn Nương tràn ngập thương yêu.
- Nương, anh đã rất nhớ em. Em vẫn nhớ lời anh hẹn đúng không? Lòng anh vẫn không thay đổi.
- Nhưng lòng em cũng vẫn chưa thay đổi.
Ánh mắt thế như đông cứng như đá, anh nhìn Nương chăm chăm như không thể tin vào những gì Nương nói.
- Nương, em nói gì? Em nói lại đi!! Em nói gì thế?
Nương lạnh lùng:
- Em nói, lòng em chưa thay đổi...
Đôi tay Thế trên vai Nương buông thõng. Trên đời này, sao lại có người con gái dại dột như Nương? Thế cố kìm nén cảm xúc của mình, anh nhẫn nại:
- Em nói thế nghĩa là, em vẫn chưa quên người ta? Nương à, em tỉnh lại đi, người ta phụ em, có vợ, có con... cớ sao em nặng lòng như thế? Anh với em, không tốt sao?
- Xin lỗi là em đã nhầm. Thương mến, không thể là thương yêu được.
***
Thế về rồi, Nương úp mặt vào gối khóc rưng rức. Trái tim trong lồng ngực nàng yếu ơt dường như không thể nào chịu đựng được nỗi đau này. Khi nhìn thấy Thế, nàng đã biết chính xác, nàng yêu Thế biết nhường nào. Đôi mắt màu nâu nghiêm nghị ấy, nụ cười hiền hậu ấy, khuôn mặt rắn giỏi, nam tính ấy, đôi vai rộng ấy... Khiến trái tim nàng không thể nào nhẫm lẫn được nữa.
Vậy mà, ngay khi muốn ôm anh, muốn có anh thì nàng lại âm thầm phải rời xa anh. Nàng trở dậy, cầm dao, cắt lìa hết cả vườn mướp. Là chính nàng đã chối từ anh, chối từ anh một cách tàn nhẫn với cả hai người. Nếu như một người sẵn sàng chờ nàng suốt sáu năm, nếu không làm thế, anh có chấp nhận từ bỏ không?
Có lẽ, lần này, trái tim nàng cũng như những dây mướp nàng vừa cắt, mãi mãi không thể nào tươi lại, mãi mãi không thể nào yêu lại một người nào đó như nàng đã yêu anh. Nương khóc nức nở dưới giàn mướp, tiếng người bác sỹ khám cho nàng chiều qua như còn vang vọng bên tai từng lời:
"Cô bị tim bẩm sinh. Có lẽ trong nhà cô có người bị bệnh này. Lúc trẻ triệu trứng còn nhẹ. Đây là lần đầu cô bị ngất đúng không? Sau này phải chú ý hơn, thường xuyên đi khám và điều trị. - Vậy, tôi có thể sinh con không? - Cái này, e là khó khăn. Sẽ rất nguy hiểm cho tính mạng cả hai mẹ con. Tôi mong cô suy nghĩ kỹ".
Lẽ nào, số phân lại nghiệt ngã với Nương như thế? Cô không thể kéo cả Thế vào trò chơi may ít rủi nhiều của cuộc đời mình một cách ích kỷ như vậy. Anh xứng đáng được hạnh phúc gấp ngàn lần hơn thế!
***
Sáu tháng sau, Nương nhận được thư của Thế. Anh nói anh đã kết hôn ở trên đó với một người làm cùng công ty. Anh chỉ làm nhỏ, mời bạn bè mà thôi. Sẽ ra mắt gia đình sau.
Khi bức thư buông khỏi tay Nương, thì hầu như cũng không còn đọc được chữ nào nữa. Cái lạnh cuối mùa đông quấn quanh nàng tê tái. Căn nhà nhỏ đã bao mùa tái tê. Chưa bao giờ khi bước vào nhà, lòng Nương lại thấy trống trải đến vậy. Cảm giác cô đơn ập vào lòng nàng như bão gió. Cuối cùng, nàng đã thực sự mất anh rồi! Nàng đưa tay ôm ngực mình: Xin lỗi anh, là vì trái tim em quá yếu đuối, chỉ yêu anh thôi, mà cũng không làm nổi! Là em xin lỗi anh! Thế à!
***
Mùa hoa mướp lại đến, nhưng năm nay, nàng k