pacman, rainbows, and roller s
Màu nắng phía chân trời

Màu nắng phía chân trời

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 315

Màu nắng phía chân trời

ao giờ xấu xa đến thế, tôi ước gì lúc đó mình có thể chọi cho thằng Kiên một cục gạch vào đầu.
Nhưng sự thật thì tôi đã đứng yên sau một gốc cây và lẳng lặng nhìn Ny bị tụi nó đánh. Tôi đã hối hận. Giá mà tôi không bị nỗi sợ vớ vẩn ám ảnh thì có lẽ hôm ấy Ny đã không lủi thủi ra về với bộ dạng thê thảm.

2.
Mùa thu năm ấy, chúng tôi vào lớp một. Thằng Kiên và cả Ny học cùng lớp với tôi. Bộ dạng của Ny thật là thú vị, không, gọi là ngạc nhiên thì đúng hơn, Ny gần như lột xác với bộ đồng phục sạch sẽ, mái tóc dù vẫn một màu cháy nắng nhưng đã được buộc cao gọn gàng. Thằng Kiên suýt phun ra ngụm nước khi thấy Ny xuất hiện. Suốt cả buổi học hôm đó, nó ngồi cạnh tôi mà cứ dấm dúi hướng ánh mắt về phía Ny.
Tôi không thân thiết với Ny ở trên trường, mặc dù chiều nào tôi cũng sang nhà Ny chơi. Ny bị đám bạn trên lớp tẩy chay vì hoàn cảnh nghèo khổ của mình. Dường như không biết tôi sợ chơi với Ny vì điều đó, cô bé vẫn cười đùa vui vẻ mặc kệ tôi cứ đáp lại thờ ơ.
"Mày chơi với con bán bánh tiêu đó hả Duy?" – Một thằng bạn trong nhóm Kiên mập đã huých vào tay tôi lúc tan học, hỏi giọng khiêu khích. Tôi liếc nhanh qua bóng dáng nhỏ bé của Ny ở phía xa, rồi cúi đầu.
"Không có!"
"Thiệt không? Mày mà chơi với con bé nghèo rớt mồng tơi đó thì bọn tao nghỉ mày ra. Đừng hòng đá banh hay đổi bi với tụi tao nữa."
Khi ấy, những trò chơi vô bổ vẫn có sức hút kỳ lạ đối với tôi. Và tôi, một thằng ngốc, đã đánh đổi Ny chỉ để giữ lại thứ tình bạn không đáng có với tụi con trai trong xóm. Từ đó, tôi không dám đến nhà Ny thường xuyên như trước nữa, vì tôi nghĩ bọn nó sẽ theo dõi mình. Mà Ny thì hầu như không có thói quen thắc mắc gì về chuyện của tôi. Lúc đó, tự dưng tôi thấy có lỗi với Ny quá chừng, nhưng tất cả sĩ diện đã kìm tôi lại.
Rồi không biết từ lúc nào mà khoảng cách giữa tôi và Ny từ "thường xuyên" đã trở thành "thỉnh thoảng". Có lẽ nguyên nhân chính không phải vì lời đe dọa của bọn bạn, mà là vì cái sự hèn kém của tôi, tôi dần mất đi những buổi chiều ngồi bên Ny mặc dù lúc ấy tôi hầu như còn không nhận ra điều đó.
3.
Tuổi thơ qua đi, cứ nhịp nhàng với những dấu yêu như vậy.
Chúng tôi lớn lên, hết cấp một, rồi vào cấp hai. Tôi vẫn thế, cũng chẳng thay đổi gì nhiều, ngoại trừ tính cách thì đã trầm hơn trước. Tôi không chơi với bọn con trai loi choi trong xóm nữa, vì căm tụi nó có lần đã phá tan cái xe bán bánh nhỏ xíu mà Ny đã phải dành dụm mãi mới mua được.
Tôi nhớ đó là năm chúng tôi học lớp 6. Có vẻ như 5 năm tiểu học bị phân biệt giàu nghèo đã khiến Ny chai lì, hoặc cũng có thể chính bản tính của Ny đã là như thế, nên cô ấy không hề khóc lóc hay năn nỉ bọn đó dừng tay lại. Ny chỉ ném cho bọn chúng một cái liếc, và tôi đã rất bất ngờ khi đôi mắt sáng ngời của Ny đã khiến cho thằng Hải – cái thằng cầm đầu phải sợ.
Hải vốn là một thằng quậy, nó đã thay thế thằng Kiên làm "bang chủ", nhưng Ny lúc ấy quả thực vững vàng lắm, cô ấy không còn là con bé lầm lũi xưa kia nữa, ở Ny có một sức mạnh vô hình mà không một ai có được.
Tôi cảm phục Ny từ đó. Và sau này mới chợt nhận ra, cô ấy chỉ lạnh lùng với những kẻ bắt nạt mình, còn khi ở cạnh tôi thì Ny luôn là một đứa con gái nhí nhảnh và đáng yêu đến lạ.
Cấp hai trong trí nhớ của tôi rốt cuộc cũng chỉ là một quãng thời gian nhàn nhạt và vô vị. Tôi và Ny học hai lớp sát cạnh nhau, nhưng cũng ít gặp mặc dù tôi đã hoàn toàn loại bỏ cái nỗi sợ hãi bị người khác chê cười khi đi cùng với cô ấy. Vì chúng tôi bắt đầu phải đi học thêm, nên khoảng thời gian chơi ở nhà Ny giờ được rút ngắn lại chỉ còn mỗi chiều chủ nhật.
Lâu lâu tôi lại đem sang cho Ny mấy món ngon mẹ tôi làm, tiện thể ghé thăm người bà già yếu của cô ấy. Nhà Ny trống trải, chỉ còn mình Ny và bà ngoại, người chị gái của cô ấy nghe đâu đã đi làm ở tận trong Nam. Cái khốn khó có lẽ đã hình thành trong Ny một nghị lực sống vươn cao mạnh mẽ.
"Duy đến chơi làm bà Ny vui lắm đó!" – Ny cười, nghiêng đầu nhìn tôi khi tôi dắt xe ra cổng. Đôi mắt sáng của Ny bỗng dưng len sâu vào trái tim tôi. Giọng nói trong veo từ Ny cứ khiến tôi cảm thấy thân thương đến lạ.

4.
Khi chúng tôi học lớp 10, Ny đột nhiên trở thành một cô gái xinh xắn, mái tóc đã dài đến quá lưng, không còn cháy và hanh mùi nắng như trước, làn da Ny cũng không hiểu tại sao lại trắng trẻo đến lạ thường. Chắc có lẽ vì con gái đến tuổi trưởng thành ai cũng thanh tân và đầy sức trẻ như thế. Ny đẹp, nhưng đẹp một cách giản dị, chứ không đẹp theo kiểu kiều diễm hay quá phô trương. Còn tôi, mặc dù không phải thuộc dang hot boy nhưng lâu lâu cũng có vài em đến tìm và dúi vào tay quà cáp cùng những m

1[2]3456
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)