Màu nắng phía chân trời

Màu nắng phía chân trời

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 313

Màu nắng phía chân trời

ẩu thư tình. Tôi thường vứt chúng đi, không hẳn vì không thích mà vì tôi thực sự không nghĩ rằng mình sẽ yêu một cô gái qua những thứ vớ vẩn đó.
"Duy ngộ thiệt, tấm lòng của người ta mà, sao lại nỡ lòng nào..." – Ny thốt lên tiếc nuối khi bắt gặp tôi đang vứt mấy bó hoa vào sọt rác.
"Duy...không thích họ." – Không hiểu sao khi đối diện với ánh nhìn sâu lắng từ Ny, tôi đã buột miệng, hệt như đang giải thích về những cô nàng vệ tinh của mình. Ny chỉ cười, không để ý đến sự bối rối của tôi, cô ấy nhặt những bông hoa lên, ngắm nhìn chúng rồi đột ngột hỏi: "Nếu Ny tặng cho Duy những thứ này, thì Duy cũng vứt chúng đi như vậy sao?"
"Tất nhiên là không!"
"Sao vậy?" – Ny tròn mắt ngạc nhiên cho lời đáp thẳng thừng không hề suy nghĩ. Tôi chợt nhận ra mình vừa bị hớ.
"Ngốc quá! Vì Ny là bạn Duy, còn bọn họ...thì không phải!" – Tôi gõ nhẹ lên trán Ny rồi kéo cô ấy đi khỏi đó, nhịp chân nhanh cũng hệt như nhịp tim trong lồng ngực. Ny khúc khích cười, còn tôi thì cố xoay đi chỗ khác để ngăn không cho cô ấy thấy khuôn mặt mình đang bừng đỏ.
"Con bé Ny nó được lắm đấy, hôm qua nó vừa đến giúp mẹ dọn dẹp cỏ trong vườn, rồi sửa giúp mấy thứ đồ linh tinh bị hỏng nữa." – Mẹ tôi thường bóng gió nhắc đến tên Ny, như bao năm nay vẫn thường dành cho cô ấy một tình cảm đặc biệt. Tôi nhớ về Ny từ những mẩu chuyện vụn vặt của mẹ như thế, trong tôi dường như cũng đã không còn thương hại và tội nghiệp Ny như lần đầu tiên thấy cô ấy trả lại cho mẹ tờ bạc.
Tôi biết, tình cảm mình dành cho Ny còn hơn thế nữa, nó vượt qua giới hạn của sự thương cảm, vượt qua giới hạn của tình bạn bè. Mẹ tôi bảo chẳng có cái gì gọi là hai người bạn khác giới cả. Nếu là lúc trước thì có thể tôi sẽ nghĩ rằng mẹ sai. Nhưng hiện giờ với Ny, thì điều đó, quái quỷ làm sao, lại là một điều cực kỳ đúng.
"Ê, Duy! Mày nói xem, Ny có thích mấy cái vòng tay này không?" – Thằng Kiên khèo tôi khi chúng tôi đang ngồi trong lớp chờ trống đánh hết tiết. Nó đưa ra trước mắt tôi đủ thứ vòng vèo sặc sỡ. Tôi lắc đầu, không nghĩ là Ny hợp với những cái này, cô ấy cần những thứ giản dị hơn.
"Ầy...tao đã mất công chọn lựa." – Thằng Kiên thả phịch người xuống ghế, giọng tiếc nuối. Kiên chơi thân với tôi từ khi bị thằng Hải đuổi cổ khỏi cái ghế "bang chủ cầm đầu", nó bây giờ không còn mập nữa và cái tính hách dịch cũng đã biến mất. Từ khi học chung với Ny thời tiểu học, tôi đã để ý thấy Kiên hay nhìn cô ấy với một ánh mắt thật khác. Rồi khi biết tôi và Ny thân nhau, nó không những không trêu chọc tôi mà còn kết thân với Ny, có lần Ny còn kể cho tôi nghe rằng Kiên đã xin lỗi Ny về vụ không trả tiền mấy cái bánh tiêu hồi bé. Đó là một sự thay đổi đáng ghi nhận, tôi chấp nhận Kiên cũng bởi vì cái tính dám làm dám chịu của nó (mặc dù nó nhận lỗi hơi muộn một tẹo). Cả ba đứa chúng tôi chơi với nhau, nhưng Kiên không biết nhà Ny. Tôi không muốn nói cho Kiên biết dù nó cũng đã hỏi tôi vài bận.
"Mày...thích Ny hả Kiên?" – Tôi hỏi nó, cố giả vờ trưng ra một khuôn mặt bình thản. Kiên gãi đầu, mặt đỏ lên:
"Ờ."
Tôi nghe thấy lòng mình chùng xuống. Không hiểu sao lúc đó tôi cảm thấy khó chịu dữ dội. Tôi ước gì mình chưa từng hỏi Kiên câu hỏi ngớ ngẩn đó.

Về đến nhà, tôi nằm lăn ra giường, những ý nghĩ về Ny và tình cảm của thằng Kiên cứ lộn xộn chồng chéo. Tôi thừa nhận mình không thể chịu nổi cảnh Kiên đi bên cạnh Ny và líu lo kể chuyện này chuyện nọ. Tôi cảm giác như có kẻ chiếm mất vị trí vốn có của mình. Tôi đâm ra cáu bẳn và bực bội vô cớ với Kiên, đôi khi cũng mất bình tĩnh trước cả Ny nữa.
"Mày bị sao vậy hả cái thằng khùng kia???" – Có một lần Kiên ngỡ ngàng khi thấy tôi lớn tiếng quát Ny.
"Chẳng sao cả!!!" – Tôi ném một cái bánh tiêu nóng hổi vào cái lò nướng trên chiếc xe bán bánh của Ny, rồi quày quả bỏ đi thẳng. Chẳng biết sao nữa. Hình như tôi...ghen.
...
"Tao tỏ tình với Ny rồi." – Kiên hí hửng chạy qua nhà tôi vào một ngày nắng đẹp. Cái tin nó vừa thông báo cứ như một đợt sét đánh bên tai, tôi quá đỗi ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào cái bản mặt hớn hở của Kiên đang tiến lại gần mình.
"Vậy hả..." – Tôi hờ hững, cố không để lộ cảm xúc gì trước mặt nó, nhưng trong lòng thì nóng phừng phừng như có lửa: "Thế...Ny bảo sao?"
"Ny...cười...Và chẳng nói gì cả."
Lời thằng Kiên cứ đứt quãng khiến tôi hồi hộp muốn phát điên lên. Nhưng khi biết được Ny rốt cuộc cũng chưa đáp lại nó thì tôi cũng phần nào yên tâm được đôi chút.
...
Những kho báu quý giá nhất không bao giờ tự xuất hiện trước mắt bạn. Bạn phải tự đi tìm và sẽ giữ được nó nếu đủ khôn ngoan. Nhưng nếu đã không khôn ngoan mà lại còn kém cỏi thì chẳng bao giờ bạn có được thứ kho báu nào cả. Ngay cả những kho báu ở gần bên bạn nhất.
Có lẽ tôi đã không nhìn thấy được, Ny là một kho báu quý giá như

12[3]456
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)

Old school Swatch Watches