đường hôm tối qua, lơ ngơ kiếm tên kì dị đó nhưng nhìn quanh quấc hoài cũng không thấy nên đành đạp xe thẳng đến trường để hội ngộ với đám bạn. Vừa đến cổng tôi đã thấy cả đám phục kích sẵn ở khắp các nẻo, thằng Cường nháy mắt bảo tôi lên lớp trước. Gần 30 phút trôi qua, chẳng thấy động tĩnh gì cả, tôi bắt đầu nổi quạo, hét vào mặt tụi nó "Tụi mày ăn không ngồi rồi không có chuyện gì làm hay sao mà tung tin giả vậy". Cả đám chỉ biết nhún vai, trề môi rồi đứng như trời trồng nghe tôi mắng.
Đã vào giờ học, chẳng thấy ai cả, tôi đưa mắt lườm bọn chúng rồi tự trách mình sao lại nghe lời cái đám vô dụng đó khiến bây giờ tôi phải còm lưng ra lau hết cái sàn lớp toàn nước rửa chén- tác phẩm mà tôi cày công làm để "chào đón" học sinh mới. Đang đẩy cây lau ra ngoài cửa thì có người bước đến, tôi ngước mặt lên nhìn, là học sinh mới, và là hắn, cái tên kì lạ mà đêm qua tôi gặp. Hắn nhìn tôi rồi nở nụ cười "thâm độc", bước thẳng vào cái sàn tôi đang lau dở. Chẳng hiểu sao nụ cười của hắn lại được cả đám con gái lớp tôi ngưỡng mộ, khen đáo khen để "Cậu bạn này đẹp trai nhễ, chắc lớp 11B sắp có hotboy mới rồi, Minh chỉ còn ở vị trí coolboy mà thôi". Nếu như không nghe chính miệng hắn nói là hắn ở quê lên thì chắc ai cũng nghĩ rằng hắn là công tử bột bởi cái vẻ ngoài bảnh bao của mình với làn da trắng, môi đỏ, mái tóc xù cùng khuôn mặt cứ như trai Hàn vậy. Tôi chỉ đưa mắt nhìn hắn một cái rồi ngó lơ, nhưng tôi bỗng hoảng hồn khi nghe cô chủ nhiệm sắp hắn ngồi chung với tôi. Hắn bước xuống chỗ tôi trước sự tiếc nuối của cả đám con gái, thả ba lô xuống, hắn thở dài nói:
- Cậu thấy tôi nói đúng không?Tôi với cậu lại gặp lại nhau rồi.
Tôi không trả lời nên hắn tiếp lời:
- Cậu có thể trả cái móc khoá cho tôi được không?
- Này của cậu này, tôi không nợ nần cậu nhá- Tôi bực dọc dằn cái móc khoá ban sáng bỏ vào cặp cho hắn
- Thanks hotgirl Thuỳ Dương nhiều
- Sao cậu biết tên tôi?Thực ra cậu là ai?Sao lại biết nhiều thứ vậy?
- Haizz tiểu hạ chỉ là dân thường ở quê lên thành thôi mà. Tiểu hạ tên Đăng Dương trùng tên với tiểu thư ấy mà
Cũng vì cái tên giống nhau thế nên tôi và hắn bỗng chốc trở thành tâm điểm để đám bạn trong lớp bàn tán, đi đến đâu họ cũng xầm xì nhỏ to, ghép đôi tôi với hắn bẳng cái tên ngộ nghĩnh "Song Dương". Điều đó làm tôi bực bội và khá ngượng mỗi khi giáp mặt với tên kì dị đó.
Một buổi tối nọ, tôi lại gặp hắn trong quán ăn lề đường. Hắn xoay lưng vào trong nhưng tôi cũng kịp nhận ra, tôi sợ đối diện với hắn nên đã quay lại bỏ đi. Vừa bước một đoạn thì tôi bỗng khựng lại vì tiếng kêu của hắn:
- Đến rồi thì vào ngồi chung với tôi đi. Làm gì mà sợ gặp tôi quá vậy
- Ơ. . ơ làm gì có. Ngồi thì ngồi chứ, sợ gì. Tôi chỉ sợ cậu không đủ tiền khao tôi thôi.
- Chuyện nhỏ như con thỏ. Cậu cứ kêu đi
Nhìn hắn lúc ấy thật dễ thương, hắn còn cố tình pha trò chọc tôi cười. Đang vui thì bỗng Minh xuất hiện, cậu ấy lôi tay tôi ra khỏi quán trước sự ngỡ ngàng của hắn. Tôi trừng mắt, nghiến răng lại và dồn hết sự bực tức lên đầu Minh:
- Minh làm cái quái gì vậy? Minh cho Dương một chút tự trọng được không?
- Minh. . Minh không cố ý nhưng mà nhìn Dương với hắn như vậy Minh không thích, vả lại do Minh gọi điện thoại cho Dương hoài không được nên mới hồ đồ vậy. Dương cho Minh xin lỗi nha- Minh ngượng ngùng gãi đầu nói lí nhí
- Á, ra là vậy. . . Thôi không sao đâu, hiểu lầm thôi mà. Xí xoá hết - Tôi khoác vai Minh đi lởn tởn, cười nói trên vỉa hè
Bữa nọ nghe nói có quán café mới mở ở cuối đường tôi liền nhanh chân đến đó thưởng thức ngay. Tôi lại gặp hắn trong bộ dạng mới- là kẻ phục vụ quán đang niềm nở đón khách. Và tôi cũng không ngoại lệ, hắn nhìn tôi, nở nụ cười cũ rồi nói:
- Sao biết tôi làm ở đây mà đến ủng hộ vậy Dương?
- Uầy ai thèm đến ủng hộ chứ, tại tôi nghe nói có quán mới thì đến uống thôi. Mà sao cậu cứ như hồn ma ám ảnh tôi hoài vậy
- Ám ảnh à?Vậy là tôi có vị trí trong lòng cậu rồi chứ gì?
Câu nói đó làm tôi bỗng xao lòng, hai tay bện chặt vào nhau, miệng ú ớ:
- Gì chứ?Cậu nói linh tinh gì vậy?Lấy cho tôi ly café đen đi
Trong lúc chờ đợi, tôi chống hai tay lên cằm, đưa mắt nhìn dáo dác khắp quán, bỗng tôi phát hiện cái bóng khá quen, suy nghĩ hồi lâu tôi chợt la lên:
- Minh. . Minh
Nghe tôi gọi bỗng cái dáng ấy lùi vào trong mất, tôi định chạy đến đó thì hắn đã bưng thức uống ra và kéo tôi ngồi xuống
- Cậu làm gì vậy?Tôi mới thấy Minh trong đây mà
- Cậu hoa mắt hả?Làm gì có
Tôi vẫn không tin nên cứ lóng ngóng nhìn vào khu pha chế của quán rồi tự lẩm bẩm"Chắc mình hoa mắt thật. Nhà Minh giàu có như thế thì chắc Minh không túng thiếu đến mức phải đi làm thêm đâu". Thấy thế hắn khoác tay lên vai tôi bảo:
- Của cậu này- Hắn chìa ly nước ra trước mặt tôi
Tôi hất mạnh tay hắn ra rồi nạt vào mặt hắn:
- Cậu tưởng tôi ngốc à. . Lợi dụng quá nha
Tôi định đưa ly nước lên uống thì nhận ra đó là ly sữ