Polaroid
Thiên thần trong tôi

Thiên thần trong tôi

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 298

Thiên thần trong tôi

như cậu đâu ha?Cậu sống không thiếu thốn bất cứ điều gì cả từ quần áo, xe cộ đến đồ chơi, tiền bạc. . . à còn. . .
- Nhưng tôi thiếu tình thương cậu biết không?- Tôi chặn ngang lời nói của hắn
Không khí bỗng chùn xuống, tôi nghẹn ngào trong dòng nước mắt:
- Phải tôi sống không thiếu thốn vật chất nhưng tôi thiếu vắng sự chăm sóc của cha mẹ. Họ chỉ biết kiếm tiền mà quên mất có một đứa con gái đang ngày đêm mong chờ gặp mặt họ. Mỗi khi họ đi công tác là y như rằng mấy ngày đó tôi ở lì suốt trong phòng, không muốn đi đâu cả. Cái không gian trống rỗng ấy như bóp nghẹt lấy hơi thở của tôi vậy. Thế nên thời gian ấy tôi chỉ biết phí tiền vào những cuộc ăn chơi sa đoạ. Tôi nghĩ tôi thà như bọn trẻ ở đây thì sướng biết mấy
- Hoá ra tôi đánh giá sai về con người của cậu mất rồi. Cậu không hề mạnh mẽ kiên cường đối diện với sự thật. Cậu hãy nhìn lại bây giờ đi, cậu là cái gì, là một đám bùn nhầy, cậu không xứng đáng nhận được tình thương đó. Cậu tưởng đàm đúm ăn chơi thâu đêm suốt sáng, nghịch phá là dễ dàng kéo họ quay về bên mình sao. Cậu sai rồi, cậu đã đi sai đường rồi, điều mà cậu cần làm bây giờ là bắt đầu làm lại cuộc đời, bỏ đi những việc làm vô ích. Tôi chỉ nói thế thôi, cậu hãy tự chấn chỉnh mình đi
Câu nói của hắn bỗng làm tôi thức tỉnh, mấy ngày sau đó tôi dần dần thay đổi. Không còn đầu tóc nâu đen, xỏ bông nhiều lỗ, áo quần chỉn chu hơn, tôi còn cố gắng học bài nên tên không còn có nhiều trong sổ đầu bài. Tôi cũng tập bỏ đi chơi bar về khuya nữa. Thấy vậy, Minh liền rủ tôi đến một nơi bí mật. Tối đó, tôi thật sự rất bất ngờ khi thấy Minh trong bộ trang phục "quê mùa" áo sơ mi sờn cũ, quần rộng thùng thình cùng đôi dép lê. Bộ dạng ấy làm tôi nhớ đến hình ảnh cậu ấy vào 3 năm trước, một cậu thư sinh nho nhã, học giỏi chứ không như thời ăn chơi cùng tôi. Minh đem đến cho tôi hết bất ngờ này lại đến bất ngờ khác, Minh chở tôi về lại cái chốn cũ, cái chốn mà thời trẻ trâu tôi và Minh thường hay lui đến mỗi lúc vui buồn. Tôi rảo bước nhìn mọi thứ xung quanh, nó thật giản dị, có chút ồn ã nhưng không xô bồ như bar, có hương thơm của món ăn lề đường chứ không nồng nặc mùi rượu như quán bar. Mọi thứ vẫn thế, đấy là góc mà tôi tôi từng ngồi tám với Minh khi lần đầu tiên được biểu diễn guitar một mình trên sân khấu lớn và đoạt giải Nhất. Khi chơi guitar, có lần tôi đã muốn từ bỏ nó bởi sự thiếu kiên nhẫn nhưng nhờ có Minh giúp đỡ nên tôi đã bình tĩnh hơn, biết làm chủ cảm xúc của mình. Còn cái quán trà chanh kia là nơi tôi đã trút hết tâm sự về gia đình mình với Minh. Cả góc phố như in đậm trong kí ức của tôi, chưa bao giờ phai nhoà. Đang thầm cười nhớ lại chuyện cũ, Minh khẽ vỗ vào vai tôi:
- Sao vậy Yu Yu?
- Lớn rồi mà còn gọi Dương là Yu Yu là sao?
- Trong mắt Minh, Dương vẫn là cô bé Yu Yu ngây thơ ngày nào thôi à
Bỗng mắt Minh xao lại chạm vào mắt tôi làm tôi bối rối cứ loạng choạng rồi ngồi bệt ngay dưới góc đường
- Thôi được, vậy hôm nay Yu Yu này sẽ trở lại làm công chúa còn Nhỏ Nhỏ (tại hồi bé Minh ốm, gầy và xanh xao lắm nên tôi thường gọi vậy để trêu cậu ấy) làm vệ sĩ cho Yu Yu nha
- Tuân lệnh công chúa. . Hihihi
Hai đứa tôi ngồi khoanh tay lên đầu gối nhìn ngắm bầu trời. Tôi khẽ nhỏ vào tai Minh "Minh giúp Dương trở về con người cũ nha". Nghe tôi nói, Minh chẳng đáp trả mà chỉ nhè nhẹ ôm tôi vào lòng, đấy là cách cậu ấy tiếp thêm niềm tin cho tôi. Nhưng lạ thay hôm nay tôi không cảm nhận được điều đó, tôi nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào của cậu ấy, hình như lúc này đây tôi mới chính là người nhóm lên sự sống cho cậu ấy. Người Minh bỗng chốc lạnh ngắt , mặt xầm lại, ho tiếng lớn, tôi gặng hỏi cậu ấy có sao không nhưng Minh chỉ cười nhạt rồi xiết lấy tay tôi không buông.
Trên đường về, bỗng chiếc xe trở chứng, sửa hoài mà đạp không được, thế là tôi và Minh đành dắt bộ. tôi đang say mê kể truyện cười cho Minh thì nghe "Kít" một cái. Lại là hắn.
- Xe bị gì vậy?Có cần tôi giúp gì không?
Tôi nhoẻn miệng, hét lớn bảo hắn đi nhưng hắn lại kè kè đi theo tôi và Minh. Bỗng Minh dừng xe lại nói "Yu Yu để Dương chở về đi. Minh đi tàn tàn về cũng được. ". Tôi đơ người nhìn Minh, hôm nay Minh lạ thật, cậu ấy chưa bao giờ để tôi đi về khuya với người lạ, vả lại hồi trước cậu ấy còn bảo hắn là kẻ nguy hiểm mà. Thấy tôi chần chừ, Minh hối thúc bằng giọng yếu ớt "Dương đi đi, Minh tin cậu ấy là người tốt mà". Tôi giận Minh bỏ rơi tôi nên đã nhăn mặt rồi leo tót lên xe Dương. Tự dưng mắt tôi ươn ướt, cảm giác thật khó chịu, bỗng Dương ngừng xe lại, tôi khóc thé lên "Sao vậy chứ?Chưa bao giờ cậu ấy lại bỏ rơi tôi chứ". Hắn không nói gì chỉ lấy tay lau nhè nhẹ nước mắt tôi, hắn tạo cho tôi một cảm giác thật lạ mỗi lúc hắn bên tôi
Dần dần, Dương bỗng chốc trở thành bạn thân của tôi và Minh với cái tên "Rắc Rối". Mỗi ngày, hai người đó lại đến nhà tôi tầm khoảng 6- 7h để vừa ôn bài vừa chơi với tôi. Hôm nay cũng không ngoại lệ, Dương ôm một chồng sách cao ngất ngưởng đến nhà tôi. Là sách Văn, môn tôi chúa ghét, vậy

123[4]56
ĐẾN TRANG
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)