XtGem Forum catalog
Tin nhắn một chiều

Tin nhắn một chiều

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 247

Tin nhắn một chiều

ong ta là có thật/ Như chiếc áo trên tường như trang sách/ Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà"... Ngày xưa, khi bên nhau, cô hay thầm thì đọc những câu thơ ấy. Anh nằm im trong lòng cô, lim dim mắt, tận hưởng. Cô gọi anh là mèo lười. Anh thấy mình giống một con mèo thật.
3. "Sáng nay vô tình em gặp anh trên đường đi làm. Anh đi nhanh quá. Trời có nắng nhưng rét và buốt. Sao anh không đội mũ len? Bao người đàn ông đi trên đường đều nhìn em. Sao anh không thấy em?". Con phố dài của buổi sáng cuối đông đẹp và buồn như người chinh phụ chờ chồng. Con phố dài thành ra - dù đông người mà vẫn hoang vắng. Và người đi trên đó dù có chủ đích nhưng lại vẫn lạc lõng và cô độc. Có lần cô nói với anh như thế. Anh bảo cô tiêu cực, suốt ngày nghĩ lẩn thẩn rồi nỗi buồn sẽ ám vào mình. Lúc ấy, cô không phản đối. Rồi cô cười, rất nhẹ, tiếng cười như gió trải dọc suốt con phố dài.
Sang tháng Ba, trời mưa dai dẳng. Những cơn mưa kéo dài ẩm ướt. Cả đêm cô thức cùng với tiếng gió lùa quen thuộc, tiếng mưa rơi trên mái nhà. Chị dâu cô gọi điện nói rằng từ hôm em đi, mẹ khóc suốt, dạo này bố cũng hay nhắc em hơn. Mỗi một lời nói của chị dâu làm tim cô quặn lại. Cô đã rời xa gia đình và mẹ yêu thương. Cô tìm mọi cách quay lại đây, vì cô không muốn lúc bất ngờ anh nhớ đến cô, hỏi thăm cô thì cô lại đang ở quá xa. Nhiều lúc có cảm giác không thể thở được.
Có phải vì cô đã chịu đựng quá sức không? Có phải vì cô đã tin quá sức không? Đã hy vọng quá sức không? Sự mệt mỏi vì chờ đợi làm cô đôi lúc dự định rời khỏi đây, cô sẽ xa anh, thật xa. Ngày xưa, cô nhớ, hơn một lần anh bảo sẽ không bao giờ để cô phải bơ vơ. Cô đã quay lại đây từ ngày ấy và chờ đợi lời anh hứa. Nhưng lâu quá. Cô thấy mình có lỗi vì đã không chờ được. Anh luôn giữ đúng lời hứa. Vì cô không chờ được đến dịp thuận lợi để anh thực hiện lời hứa của mình. Cô là người có lỗi.
4. Nhiều lần anh đi qua quán ăn nằm ở góc phố đấy. Anh không thích vào những nơi nhìn tối tối như thế. Không hiểu sao mỗi lần đi ngang qua quán ăn và liếc nhìn vào khoảng tối đó anh thấy tức ở ngực, tựa hồ có một bàn tay đặt lên ngực anh ấn nhẹ xuống, một cảm giác rất lạ. Anh nhớ đến cô. Cô không giống với những người phụ nữ xung quanh anh. Một điều gì đó đặc biệt, là cách cô hay nhìn ngước lên, bất chợt và đột ngột, như thảng thốt, như chờ đợi, như thắc mắc. Là cách cô nép người vào anh.
Không bao giờ cô chủ động đòi hỏi, cô bảo em sợ anh mệt, anh đã có tuổi, anh phải giữ sức khoẻ. Anh đọc thấy vẫn trong đôi mắt ngước lên của cô một tình yêu mãnh liệt mà ghìm nén, sự quan tâm và thấp thỏm, lo sợ... Đôi mắt đọc được sự cô đơn của anh, đọc thấy sự khao khát của anh, thấy những mong muốn nhỏ bé và ích kỷ của anh nữa. Cô ít hơn anh một thế hệ, vậy thì điều gì đã giúp cô hiểu anh như thế, không phải là cách chứng tỏ mình của thế hệ 8X được quảng bá rầm rộ. Cô sâu sắc, đằm thắm và sức chịu đựng cũng kỳ lạ.
"Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa/ Tình anh đối với em là xứ sở/ Là bóng rợp trên con đường nắng lửa/ Trái cây thơm trên miền đất khô cằn...". Những câu thơ quen thuộc làm anh rã rời. Nhất định không thể là cô ấy được. Cách làm này không phải là tính cách của cô ấy. Anh hiểu cô, tự tin, như chính bản thân anh vậy. Ngày bên nhau, anh đọc được mong muốn của cô, nói đúng được suy nghĩ của cô kể cả khi cô đang đọc thơ cho anh nghe. Anh nghĩ và tin cô không bao giờ gửi tin nhắn mơ hồ như vậy.
Anh không quen với suy nghĩ rằng cô đang trở lại tìm anh. Anh nghĩ có người đang trêu anh. Càng ngày anh càng nhận thấy rõ hơn cảm giác bồn chồn và lo lắng của mình. Anh thẫn thờ nghĩ về cảm giác đó. Cảm giác như mình để quên hay đánh mất điều gì đó rất quan trọng, anh không thể nhớ nổi. "Tại mình già rồi", anh nghĩ vậy.
5. "Sáng nay gió mùa lại về, trời se lạnh. Anh có thích tiết trời hôm nay không? Em thấy thật dễ chịu. Là đợt rét cuối rồi đấy anh ạ. Ngày hôm nay anh phải thật vui nhé vì không có ai lại buồn trong ngày sinh của mình cả". Mỗi lần gần nhau, anh thầm thì vào tai cô "Em chỉ là của anh thôi. Chỉ là của riêng anh thôi". Và cô cũng thế, cũng đê mê lảm nhảm lại câu nói ấy.
Đúng như lời anh, cô rất biết giữ lời hứa. Nhưng vẫn có một lần, gã đàn ông ấy tạo ra sự ngoại lệ bằng một ly nước đầy chủ ý. Một chút chểnh mảng làm cô khóc vùi suốt tháng trời với ý nghĩ ám ảnh "Mình đã phản bội anh". Nỗi nhớ nhung và dằn vặt lại bắt cô làm việc như điên. Cô bắt mình phải bận rộn và vất vả để quên đi.
Gần hai tháng trễ kinh, dấm dứt đau bụng và ra máu, cô giật mình. Bước ra từ phòng khám cô đứng không vững "Cái thai này yếu lắm". Tai cô ù đi. "E là không giữ được nữa. Lần sau chị phải thật cẩn thận nhé". Cô tê dại cả người. Vẫn là một cảm giác trống rỗng xâm chiếm toàn bộ cơ thể giống như ngày anh rời xa cô, nhưng lần này, cô thấy một cái gì đó như vỡ oà trong cô.
Cô không bao giờ giữ được điều gì cho mình cả. Ngày còn bé, có gì trong tay, có đồ chơi, có đồ ăn ngon, bạn bè đến năn nỉ cô lại mủi lòng và chìa ra. Cô vẫn thế, lớn lên rồi cô vẫn không giữ đư

1[2]34
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)