ôn xao, tạo nên thứ âm thanh vui vẻ.
Nhưng trong con mắt và đôi tai của kẻ đang sốt ruột, thì đúng là cực hình.
Không nhìn thấy bóng dáng con mèo nhỏ đâu, anh cuống lên phóng xe quanh nhà thờ, rồi lại vứt xe đấy chạy bộ đi tìm.
Trong cả trăm người, tìm một người.
Trong bao đôi tình nhân ngồi trước cửa nhà thờ, tìm một con mèo đáng ghét hại anh đến tâm thần bất định.
Chạy lên bậc thang cao nhất, nhìn ra xung quanh, anh càng tìm càng sốt ruột.
"cãi nhau với Bình thì cũng không nên chạy ra đường thế chứ. Để anh bắt được em, sẽ cho lên chảo rán, biến thành con mèo quay đi....". đi đi lại lại, lẩm bẩm một mình, rồi ngồi phịch xuống bậc thềm.
"chú gì ơi, chú chắn hết tầm nhìn của cháu rồi"
Giọng nói trong trẻo mang cảm giác nghẹn nghẹn, như con mèo bị viêm họng.
Anh thở dài, quay lại. trong góc tối bên trái cửa nhà thờ, con mèo thành tinh đang ngồi thu lu như bị ai bắt nạt.
Tiến tới, ngồi xuống bên cạnh. Thật muốn la mắng om sòm một trận, nhưng nhìn những vệt nước còn chưa khô trên mặt cô nhóc, mọi bực dọc vì tự nhiên bay đâu mất.
Đưa tay xoa đầu cô nhóc, tiện thể vò cho đám tóc mai rối xù lên. Anh rất thích làm thế. Trông cô nhóc sẽ thật giống con mèo xù.
"nhóc con này, em làm bọn anh phát điên lên thật đấy. thằng Bình nó hiền như bụt vậy mà đánh được e một cái. Còn anh.... Aiz, mất hết hình tượng, đang đêm chạy ra đường như thằng điên. Vốn bình tĩnh như thế, cũng bị em làm cho rối tinh rối mù. Thật là... mấy quả tim già bọn anh không chịu được đâu. Có chuyện gì thì chạy đến nhà bạn, chửi rủa anh hai em một lát rồi về chứ..."
Tuôn một tràng... anh cũng không nghĩ có ngày lại ca thán như đàn bà thế này. Thật là, loạn hết cả lên mà.
Con mèo nhỏ vẫn im lìm.
Anh đành ngồi im.
"em thi biên kịch, anh hai không cho"
"..."
"em nói, em không thể giống anh hai, từ bỏ đam mê để học theo ngành bố mẹ định sẵn. sống như thế thật mệt mỏi. ... anh hai yếu đuối, đến cuối đời sẽ ngồi hối hận.."
Thở dài. Nói như cô nhóc, bị đánh là phải. gò má vẫn còn hơi sưng đỏ, Bình phải giận lắm mới ra tay tát cô em gái yêu của mình như thế.
"bố mẹ không đồng ý, em còn không thấy sao. Đằng này, anh hai cũng nói em mơ hão... thật là. Không ai tin em hết sao, em thực sự, thực sự muốn trở thành nhà văn, thành biên kịch mà."
Sụt sịt. lần đầu tiên anh thấy con mèo khóc.
"vậy.. em chỉ thi 1 trường thôi à?"
Đưa tay quẹt ngang quẹt dọc trên mặt, mèo kêu ngao ngao bằng giọng bị nghẹt mũi: "không, em thi 2 trường. thi đại học ngoại ngữ nữa."
"thế à. Học gì?"
"văn hóa và ngôn ngữ Hàn Quốc."
"ya, thực sự thích mấy tên diễn viên ca sĩ Hàn Quốc thế cơ à.", anh bắt chước cái giọng gào thét của cô.
"ye, maj-ayo....haha"
"vừa khóc vừa cười, đúng là đồ con mèo"
"em thi ở Hà Nội, sẽ về với bố mẹ. xa nhà lâu, cũng thấy nhớ. Hì hì"
"....."
Quay ra nhìn anh, cô lại phì cười.
"anh thực sự chạy ngay ra khỏi nhà, còn mặc nguyên quần ngố áo phông, đi tổ ong...haha, thật tội nghiệp cái xe máy của anh quá."
"hừ, còn bị gọi là chú. Lòng tốt bị xem thường thế đấy"
Cười khanh khách. Rồi, con mèo giơ hai tay vòng lấy ôm tay anh, cọ cọ đầu vào vai anh, kêu ngao ngao "upaaa, anh tốt nhất".
Có thứ gì ấm áp dâng đầy. anh im lìm, nghe tiếng tim đập "thình thình thình", mà chẳng rõ là tim ai.
"upa, đang nghĩ gì vậy"
"... anh nhớ tới con mèo ở nhà, nó cũng ôm chân anh và cọ đầu, y như em vừa làm..."
Sau đó, cửa chính nhà thờ om sòm tiếng mèo gào, tiếng đấm bụp bụp, tiếng cười khanh khách....
***
....
Đêm nhạc Hàn.
Cô gào hét, cô cháy hết mình với sức trẻ căng tràn trong lồng ngực.
Anh cứ phải canh chừng cô, canh cả xung quanh cô nữa, xem có tên nào trong lúc hỗn loạn mà lợi dụng móc túi hay làm bậy. Rồi cố chen lấn để mà giữ cho cô có một khoảng không gian nho nhỏ... đủ thở.
Vật vã 3 tiếng đồng hồ, anh cũng chờ được đến lúc kết thúc mà lôi cô "người yêu"về.
Cô thực sự biết cách làm mấy quả tim già khô cằn của bọn anh phải loạn lên chạy maratong. Nhưng sau đó lại ngoan ngoan "giở trò mèo"ra làm mềm lòng các anh.Không hiểu nổi, Bình đồng ý cho cô nhóc viết lách, chạy lung tung, không cần luyện thi ở lò, lại còn cho đi xem đêm ca nhạc tiền triệu...mà anh chẳng hiểu bọn họ hát hò nhảy nhót cái gì.
"upaaa, hyun joong của em đẹp trai nhở"
"hừ, vâng, đẹp."
"upa, mặt anh có chữ này."
"chữ gì... mà sao em cứ 1 câu upa, 2 câu upa. Em không nhớ tên anh hả?"
Vừa đưa tay lau lau mặt, không hiểu sao lại có chữ trên mặt mình, vừa làu bàu với cô nhóc.
Cô tròn mắt, rồi cười khúc khích, "trên trán anh ghi rõ 1 chữ ghen to tướng kìa. Hahaha. Gia Huy upa, chỉ có anh em mới gọi như thế, là em quý anh nhất đó."
"thật à"
"jeongmallo"
"cái gì?"
"là thật đấy. ...ya, thói quen của em mất rồi. mia