hông để tiếng nấc thoát ra ngoài
- Đợi yên đó, Bob đến ngay.
5' sau, Bob đã đứng trước mặt Kim. Xoay cô bạn 1 vòng như để chắc chắn k có chuyện gì xảy ra, Bob mới thở phào. Kim bước đến gần hơn, chỉnh lại cái ve áo được khoác vội vàng, lấy khăn giấy thấm nhẹ những giọt mồ hôi lạc điệu trên trán cậu bạn 1 cách rất thành thạo, như buổi sáng của bao nhiêu ngày trước, lúc Bob luyện tập cho trận bóng thành phố, Kim cũng đi theo cổ vũ và lau mồ hôi cho cậu bạn như thế.
- Hú hồn ha?- Kim cười mỉm, khóe mắt trái khẽ nheo nheo.
- Bob vừa nghĩ ra 1 bài, hát cho Kim nghe nhé
Nói rồi Bob nắm tay Kim dẫn về, miệng nghêu ngao hát. Cậu ấy chỉ vẽ nốt nhạc đẹp thôi, chứ hát thì dở tệ, vậy mà cái giọng khàn khàn ngang ngang đó lại khiến tâm tư Kim nhẹ bẫng, và những giọt nước mắt đang chực trào ra lại chợt tan đi..
- Bob ơi là Bob, Bob hát dở quá- Kim nhăn mặt cười- Phải hát như thế này này
Tiếng hát vút lên, trong trẻo và đầy nội lực. Nhưng trong bài hát vui vẫn thấy thoáng buồn..
- Hôm nay lại trượt rồi Bob ạ- Cô bé bỗng ngừng lại, quay sang cười với Bob- Không hiểu sao cứ tưởng tưởng ra cái lắc đầu của mẹ là Kim lại run, hát sai tùm lum.. Lúc nãy học cũng lạc giọng hết cả, làm cô thanh nhạc hết muốn dạy luôn.
Cô bạn vừa cười vừa nói, nhưng đôi tay lại quá ư run rẩy:
- Hôm qua ba mẹ Kim lại gây nhau. Kim giả vờ ốm, nhưng ba chẳng thèm lên phòng hỏi thăm Kim nữa. Lúc Kim chạy xuống thì ba đã đi mất rồi. Mẹ chẳng đuổi theo. Cả ngày hôm qua mẹ bắt ngồi đàn, đau tay quá trời luôn hihi. Hôm nay lại thi hỏng nữa. Nếu.. nếu như Kim bỏ nhà ra đi, Bob.. sẽ đuổi theo Kim chứ?
Bàn tay cô bé lạnh ngắt. Cậu đan tay mình vào những ngón tay nhỏ và gầy của cô ấy, đút vào túi áo mình. Cô bé không hỏi thêm gì nữa, chỉ dụi cằm sâu hơn vào chiếc khăn len màu đỏ to đồ sộ. Những tia nắng lại nhảy múa ấm áp. Và những cơn gió lại chợt dịu dàng..
***
Linh đẩy chiếc cổng xanh, mở 3 tầng khóa cửa, bước vào nhà.Dù vẫn có người đến lau dọn thường xuyên, nhưng thiếu vắng hơi người quá lâu, không khí lạnh và âm u của căn nhà vẫn đủ hú hồn những ai yếu bóng vía. Trừ Linh. Mấy năm 1 thân một mình giữa thế giới sa hoa dạy cô thấm thía một điều: Nơi đáng sợ nhất không phải là nơi không có ai, mà trái lại, là nơi đông người nhất. Cô kéo lê chiếc vali trên chiếc cầu thang gỗ để lên phòng, tắm gội, trải ga mới, rồi áp hát bàn tay lên má, nằm ngủ ngon lành khi những sợi tóc vẫn còn ướt trên vai..
Linh đang ở giữa cánh đồng hoa cải. Một người có lẽ là con trai, đang đi phía trước, quay lưng lại phía cô. Ánh nắng chiều loang loáng khiến cô không nhìn được khuôn mặt người đó. Cô đưa tay mong với tới khoảng lưng rộng trước mặt, nhưng đôi tay chưa kịp chạm đến chéo áo thì bóng dáng ấy tan biến vào trong không khí. Mẹ cô lại hiện ra, với đôi lông mày nhíu lại và một cái lắc đầu đầy thất vọng..
Linh hé mắt. 4h30'. Trời vẫn tối đen. Những giọt mưa táp vào cửa kính nghe êm êm như một điệu nhạc, khiến cho người ta có cảm giác sẵn sàng đánh đổi tất cả để được thêm vài phút quý giá cuộn tròn trong chăn. Linh nhỏm dậy. 4,5 lần giật mình trong một đêm khiến cô không muốn ngủ nữa. Hai tay ôm đầu gối, cô thu mình vào một góc tường, hướng mắt ra khoảng trời tối đen bên ngoài, lặng im chờ trời sáng. Sợi tóc nghiêng nghiêng rớt xuống mảnh vai gầy..
***
- Cho mượn vai này!
Bob lên tiếng, phá tan sự im lặng. Lúc này, hai đứa đang ngồi vắt vẻo trên ban công nhà Bob. Từ ban công này, có thể nhìn thẳng sang phòng ăn tầng 2 nhà Kim, nơi ba mẹ Kim đang xô xát. Mọi thứ trên chiếc bàn ăn đều bị hất văng, kể cả chiếc bình hoa hai mẹ con mới thay để mừng ba về sau chuyến công tác xa nhà. Mẹ sấn đến trước mặt ba, quát thét lên điều gì đó.. Ba giơ một tay lên cao.. Kim không bao giờ biết được ba vừa làm gì, bởi vì bàn tay Bob đã che lấy mắt Kim, và đôi tay kia vòng sang che tai Kim lại.. Một lúc lâu sau, khi nước mắt đã chảy ướt hết tay và vai áo Bob, Kim mới ngồi thẳng lên. Qua đôi mắt nhòe nhoẹt, Kim thấy căn bếp đã trống trơn. Giọng nói Kim có chút thản nhiên:
- Bob có biết tại sao khi cãi nhau, người ta thường hét rất to không?
Bob vẫn nhìn chăm chăm vào đôi mi ướt đẫm của cô bạn, lắc đầu.
- Bởi vì khi ấy, trái tim của họ đang ở rất rất xa nhau, phải hét thật to lên thì người này mới hiểu được người kia muốn gì..
Kim kết thúc câu nói bằng một nụ cười. Ánh đèn điện chiếu lên những giọt nước mắt ở khóe mi cô, lóng lánh, lóng lánh. Bob vẫn không rờ