i mắt khỏi cô bạn. Kim không còn là một cô bé luôn cười khi vui, luôn khóc khi đau nữa. Cô gái trước mặt Bob giờ đã lớn, và những vui buồn cũng dần lặng vào trong. Thế nhưng cái cách che giấu của cô bạn vẫn rất vụng về:
- ... - Cậu ghé sát tai cô, thì thầm – Kim có nghe Bob nói gì không?
Câu nói lúc được lúc mất, nhưng chẳng hiểu sao mặt 2 đứa cứ đỏ lựng như mấy trái cà chua xung quanh.
***
Linh sang phòng bếp, tìm thức ăn. Tủ lạnh trống trơn, cô biết trước, nhưng vẫn mở ra. Có những thói quen biết là chẳng có ích gì, nhưng chẳng thể nào từ bỏ được. Cũng giống như việc cô vẫn check mail vào mỗi buổi sáng hàng ngày, dù biết chẳng bao giờ nhận được một dòng chữ từ một địa chỉ quen..
Linh lần tay dọc theo bàn ăn, bếp ga, bồn rửa bát, mấy bông hoa héo rũ chắc người làm thuê quên thay. Và đến khi nhận ra, cô đã thấy mình đứng ở cửa kính phòng bếp. Đã 5 năm rồi kể từ cái đêm cô ngồi ở ban công bên kia, nhìn vào đây với đôi mắt ướt nhạt nhòa. Nhiều lần khác nữa, cô cũng ngồi đó với cùng một niềm thôi thúc: lớn thật nhanh để thoát khỏi nơi này. Bây giờ, cô lại trở về đây, căn bếp vẫn y như nguyên, chỉ có ban công bên kia là thay đổi. Ai đó đã thay mấy chậu cà chua bằng một dàn dây leo có những bông xanh tím. Vòm cửa bằng xương rồng cũng được gỡ xuống, để lộ một cái lỗ thông khí nhỏ. Bức tường màu xanh lơ được đổi sang màu nắng, tổ chim bồ câu cũng đã bị dỡ đi.
Trưa. Có điện thoại của Hoàng rủ đi ăn . Cô đang ngồi một góc phòng gặm bánh mì.
- Cảm ơn, Linh ăn rồi.
- Không phải là lười nấu nhịn đói hay là ngồi đâu đó nhai bánh mì đấy chứ?
Miếng bánh nghẹn lại ở cổ:
- Linh đã nấu rất nhiều món ngon, ăn rất đàng hoàng và bây giờ no đến mức chỉ muốn đi ngủ. Hoàng đói thì tự đi mà kiếm cái gì ăn, đừng có rảnh phá giấc ngủ của người ta.
Ném cái điện thoại xuống giường, Linh quay lai với cái bánh mì đang gặm dở. Bài hát ''Bad day'' lại vang lên. Mẹ gọi. Linh tắt nguồn ngay lập tức. Cô muốn có một kì nghỉ thật sự.
Buổi chiều, cô sang thăm ông Tư, giờ đây đã là một ông cụ tóc bạc phơ, thú nhận với ông mấy cái chuyện nghịch ngợm ngày xưa. Ông chỉ cười, lúc về cho cô cả một rổ táo. Cô thăm lại vườn táo, ngạc nhiên thấy khu vườn chẳng to lớn và đáng sợ như trong trí nhớ. Tự nhiên lại nhớ con Gâu..
Những ngày tiếp theo của kì nghỉ hiếm hoi, Linh dành cho triền đê, sườn dốc, cánh đồng cỏ lau, ngôi nhà hoang sau nhà thờ lớn.. Hầu như cô đều đi với Hoàng. Cậu bạn hăng hái chở Linh đi hết nơi nọ đến nơi kia, nói liến thoắng. Trong những câu chuyện tưởng như không đầu không cuối của cậu ấy, Duy được nhắc đến rất tự nhiên. Linh bắt đầu nhận ra mục đích thực sự của việc "theo đuôi" này:
- Lộ liễu quá đấy, Hoàng.
Lần đầu tiên, Linh không xù lông khi nhìn thấy những nỗ lực cố gắng hàn gắn mối quan hệ giữa cô và Duy của Hoàng. Có lẽ mấy ngày ở đây đã khiến cô bình tâm lại, trở về với cái bản tính mềm mỏng vốn có. Tựa lưng vào gốc cây, Hoàng mỉm cười:
- Bị ép buộc thôi, chúng ta chẳng có điểm chung nào, trừ cậu ấy.
- Hoàng nhớ bộ 3 ngày xưa đến thế sao? Nhiều lúc Linh thật không hiểu nổi. Người cần giải thích đâu phải là Hoàng.
- Vì Hoàng hiểu Duy. Chắc chắn phải có lí do gì nó mới ra đi không nói một lời như thế.
- Vứt bỏ hết mọi thứ và mặc xác chúng ta, một thân một mình đến một đất nước xa lắc xa lơ, làm cái gì không biết. Lúc nào cũng làm chỗ dựa vững chắc của Linh, nhưng chẳng bao giờ cho Linh 1 lần được làm cho cậu ấy. Rốt cuộc thì Linh cũng không đủ mạnh mẽ, không đủ tin tưởng để Duy dựa vào. Linh chẳng là gì cả.
Tim Hoàng đập nhanh một nhịp:
- Khoan đã.. không phải Linh giận Duy vì nó đã bỏ đi ngay khi gia đình Linh đang gặp sóng gió, việc ca hát cũng gặp khó khăn?
- Đó là chuyện của Linh mà, sao lại giận Duy?
- Vậy ra.. Linh giận Duy chỉ vì nó không tâm sự cho Linh nghe về chuyện của nó? Vậy.. vậy.. bao nhiêu năm qua, Linh luôn cố gắng trở nên mạnh mẽ, cũng chỉ vì Duy? Vậy ra...Linh vẫn đợi Duy trở về?..
- Thì cũng.. ý đó, nhưng nghe Hoàng nói.. sến sụa thế?
Linh vừa ngạc nhiên vừa đỏ mặt khi nghe những câu hỏi của Hoàng. Linh đâu có nghĩ văn hoa đến thế đâu. Chỉ là ở bên cạnh Duy bằng ấy năm, Linh đủ hiểu Duy, đủ tin t